[ Kuroshitsuji] The 2 Ciel Theory – Phân tích Giả thuyết Song sinh

Published March 19, 2015 by Day Dreamer

Hiện tại có lẽ ai mà đọc Kuroshitsuji/Black Butler/ Hắc quản gia đều đã nghe nói đến giả thuyết về song sinh/ 2 Ciel của nhà Phantomhive. Cụ thể là có một số fan Nhật, tumblr bloggers và fan nói chung đã đưa ra một giả thuyết rằng Ciel của chúng ta hiện tại không phải là ” Ciel” như chúng ta đã nghĩ. Có rất nhiều nghi vấn, hints và giả thuyết được đưa ra, hôm nay xin đưa ra một số nghi vấn Krys đào được về 2CT.

  1. Side story 2 – That Butler 99.5 , Nursing
    Side story 2 là ngoại truyện kể về Ciel hồi còn nhỏ còn với Vincent chăm sóc cho Rachel bị ốm. Nói chung thì khi đọc cũng không có nhiều nghi vấn cho lắm, nhưng khi thực sự đào sâu vào, có rất nhiều foreshadows và hint trong side story này.

Kuroshitsuji 99.5: That Butler, Nursing at MangaFox.me

Điểm nghi vấn lớn nhất trong side story này chính là số lượng của các vật dụng xung quanh chỗ Ciel đang ngồi và hình thức của một số trò chơi.

Hiện tại có thể đếm được một số thứ như sau

ttumblr_ngqdxorqud1rijefoo1_1280 Hai con gấu bông hoàn toàn giống nhau

ttumblr_ngqdxorqud1rijefoo1_1280 (1) Mình k rõ con này được gọi bằng gì nhưng quan trọng là có đến 2 con như vậy. Néu Ciel thì chỉ có một, vậy tại sao lại có tới hai thứ đồ chơi giống nhau?

ttumblr_ngqdxorqud1rijefoo1_1280 (3)ttumblr_ngqdxorqud1rijefoo1_1280 (2)Đây là hai bộ domino. Một bộ đã bị xổ ra sàn và một bộ ( có vẻ ) như vẫn còn nằm yên trong hộp chưa bị ai đụng tới.

ttumblr_ngqdxorqud1rijefoo1_1280 (4)Bàn cờ vua, trò chơi vốn dĩ của hai người chơi. Có thể nói rằng Vincent dạy Ciel chơi cờ vua nên mới có bàn cờ. Tuy nhiên, trong panel chúng ta thấy Ciel đang ngồi trước bàn cờ, chứng tỏ cậu nhỏ đang chơi với một ai đó trong khi side story nói rằng Vincent và ” Ciel” cả buổi sáng đã ở trong bếp cùng nhau.

ttumblr_ngqdxorqud1rijefoo1_1280 (5)Bộ bài tây vốn dĩ cùng cần đến 2+ người chơi.

ttumblr_ngqdxorqud1rijefoo1_1280 (6)Đây là bằng chứng rõ ràng nhất cho giải thuyết có hai đứa trẻ đang sống trong cùng một căn nhà. Một phần ăn chắn chắn là của Ciel, vậy phần còn lại là của ai? Không thể là Lizzy do cô bé không hề xuất hiện trong side story này, nếu như có Lizzy, tại sao cô bé lại không xuất hiện? Chi tiết này có hẳn riêng 1 panel riêng, chứng tỏ đây là một chi tiết quan trọng chúng ta cần lưu ý tới vì panel không bao giờ được vẽ ra mà vô nghĩa cả.

Có sử sụng bản scan và dịch của Funtom’s Candy được post trên mangafox.me . Trong bản phân tích này, Ciel của chúng ta sẽ đc gọi là Cậu chủ nhỏ và ” Ciel thật” sẽ là Ciel.

tg009Đây là một đứa nhỏ với tính cách khá hòa đồng vui vẻ.

tg009 (1)Ở panel kế, Vincent đã bế đứa bé lên và gọi em nó bằng ” Ciel, cho nên có thể tạm kết luận đây là Ciel
Ở đây Krys có một giả thuyết rằng, nếu thực sự Ciel có anh em song sinh thì có một đứa luôn vui vẻ, hòa đồng và khỏe mạnh. Đứa còn lại, có lẽ vì lý do sức khỏe, nên rất hiếm khi ra khỏi nhà,nên cũng không hòa đồng cho lắm. Lý do sẽ được nói đến ở các phần sau dưới đây. Có thể xem Ciel là đứa vui vẻ hòa đồng.

tg015Dựa vào những giả thuyết trên , Ciel chính là đứa nhỏ được đính hôn ước với Lizzy và giành rất nhiều thời gian chơi đùa cùng cô bé. Trong xã hội thời Victoria tại Anh, con trai cả sẽ là người thừa kế của dòng họ, có hôn ước với những tiểu thư quý tộc khác etc. Chứng tỏ Ciel, sẽ là đứa nhỏ lớn hơn trong cặp song sinh.

tg023Sau khi phá banh cái nhà bếp, Ciel vẫn có vẻ khá vui vẻ, năng động, không có biểu hiện gì bất thường cả. Và còn nói sẽ đi chơi cờ nữa.

t09Ở đoạn đầu của side story, chúng ta thấy Ciel đang chơi cờ cùng Vincent ở trong thư phòng.

Nhưng ngay sau khi cậu bé nói rằng mình sẽ đi chơi cờ, có hai điểm nghi vấn .
1. Ciel chơi với ai ? Vincent ? Khó có thể là Vincent được vì Ciel biết cha đang ở cùng mẹ và cũng không có vẻ sẽ tỏ ý muốn Vincent chơi cùng mình. Vậy Ciel chơi cờ với ai?
2. Tại sao Ciel không quay lại thư phòng mà lại trở về một căn phòng có vẻ như là phòng chơi ?

tg025Sau khi Ciel đi khỏi, chúng ta được nhìn thấy một Ciel khác đang ở trong một căn phòng với rất nhiều đồ chơi bày đầy trên sàn.Cùng với bàn cờ trước mặt.

tg024Có những chi tiết cho thấy rằng sức khỏ của Ciel này không được tốt lắm, lại vừa ốm dậy. Tuy nhiên Ciel của cả một side story từ đầu đến giờ khá vui vẻ lại không tỏ ra rằng mình đang bị ốm. Vậy tạm kết luận, đây là Cậu chủ nhỏ.

t1g025Điểm lạ ở đây một lần nữa được khẳng định chính là việc Ciel hỏi lại Tanaka rằng Rachel ra sao ngay khi cậu bé vừa rời khỏi phòng của mẹ. Nếu đây là Ciel thì cậu bé không cần phải hỏi vì đã biết Rachel thích món ăn mà cậu với Vincent đã làm cho. Tức người hỏi là cậu chủ nhỏ chứ không phải Ciel.

  1. Book of Circus – Ký ức của Nam tước Kelvin 

    Trong manga, chúng ta luôn nhìn thấy Vincent và một đứa trẻ trong khi bên trái hoặc phải của Vincent luôn bị che khuất.
    ttumblr_inline_n3rlx4b9mn1s7vbjz  Một đứa trẻ đang nắm lấy tay phải của Vincent trong khi bên trái bị che khuất. Ta có thể thấy Vincent đang nhìn về phía bên trái của mình, nếu không có một đứa trẻ khác đang nắm lấy bên tay còn lại thì không biết vì sao Vincent nhìn xuống phái trái.

    tumblr_inline_n3rlzfO5jy1s7vbjzTương tự, ở panel tiếp theo, chúng ta nhìn thấy phía trái của Vincent và nhìn thấy một đứa trẻ đang nắm tấy tay trái, chứng tỏ ở panel trên, Vincent đang nhìn xuống Cậu chủ nhỏ vì đứa trẻ này có vẻ khá ngượng ngùng và hơi nấp sau tay Vincent một chút. Lần này bên phải của Vincent bị che khuất.

ttumblr_inline_n3rlzfo5jy1s7vbjz   Chú ý ở panel trên, bên tay trái của Vincent nắm lấy tay của cậu chủ nhỏ đeo nhẫn ở ngón trỏ

ttumblr_inline_n3rm1ormlf1s7vbjz  Tay dùng để vuốt đầu đứa trẻ này không đeo nhẫn. Kết luận, Vincent đang nắm lấy tay của Cậu chủ nhỏ phía bên trái và vuốt tóc Ciel bên phải. Hướng của bàn tay chứng tỏ đứa trẻ này đang đứng bên phải của Vincent. Hơn nữa, Vincent đã nói đứa trẻ này là ” giới thiệu bản thân trước đi” . Đại ý có thể hiểu rằng giới thiệu trước Vincent. Tuy nhiên Baron Kelvin đã biết Vincent rồi, vậy ý ngầm ở đây là ” giới thiệu bản thân trước em con đi.”

wqwqVà tất nhiên Ciel rất vui vẻ mỉm cười rồi giới thiệu bản thân. Chú ý đứa trẻ tự gọi bản thân bằng Ciel, củng cố cho giả thuyết rằng Ciel mới là đứa trẻ vui vẻ, hoạt bát.

imageNgay sau đó, chúng ta nhìn thấy Cậu chủ nhỏ nấp sau lưng Vincent. Vincent cũng giải thích rằng ” đứa trẻ này ” hay xấu hổ với người lạ ,vì sức khỏe yếu nên cũng hiếm khi ra ngoài. Hơn nữa, từ panel trước, ta có thể khẳng định Ciel đang đứng trước mặt Vincent nhưng ở panel này ta thấy Kelvin được vẽ đang nhìn về phía bên hông của Vincent, lại không hề có panel nào được vẽ để giải thích Ciel đã di chuyển từ lúc nào. Hơn nữa, mới mấy giây trước Ciel còn vui vẻ như vậy, ngoại trừ khi cậu bé mắc hội chứng đa nhân cách thì không có lý do nào để Ciel có thể thay đổi cảm xúc/ tính cách nhanh như vậy được.

Điểm này có thể nhìn rõ hơn trong bản anime

image

Và ngay sau đó Ciel nhìn thấy ông chú Klaus của mình và rất nhanh chạy tới nhảy vào lòng của ông. Theo một số members của forumblackbutler.net thì câu ” Oh Ciel ” là lỗi dịch thuật khi dịch từ bản raw sang Eng. Câu dịch đúng ở đây phải là ” Is That You, Ciel?” là ” Là Ciel phải không?” Tức Klaus biết rằng phải là Ciel mới chạy ào vào lòng ông như vậy, còn Cậu chủ nhỏ thì không.

image

Dẫn đến câu ” Ciel asked to come along ” cũng là một lỗi dịch thuật và thực ra phải là ” This child asked to come along ” tức ” Đứa trẻ này cũng muốn đi theo ( cho dù vẫn chưa khỏi ốm hẳn)”

image Ở panel này , Kelvin đã rằng “3 người “, tuy nhiên Klaus đã bị nhạt màu đi như thế thì chắc hẳn nhân vật thứ 3 không nằm trong khung hình. Vincent, một lần nữa, nhìn xuống bên phải của mình và đưa tay ra, rất có thể là nhìn và để Cậu chủ nhỏ nắm tay mình.

3. Ciel’s hallucination dream

image Trong Green Witch Arc, bề mặt nổi của giấc mơ chỉ là ” Ciel” bị hoang tưởng và mơ thấy ” bản thân ” khi còn nhỏ, vẫn chưa biết đến cái khắc nghiệt đau khổ.

dsfaTuy nhiên, trong giấc mơ đó ta có thể thấy Ciel bị kéo ra khỏi Cậu chủ nhỏ ( tức Ciel bây giờ ) và chính miệng Cậu chủ nhỏ đã hét lên ” Ciel” gọi cậu bé kia.  Cậu bé kia còn hét ” Don’t take me away” , có thể hiểu theo hai cách, chính là cậu bé kia là ảo tưởng của Ciel hiện tại về tuổi thơ bị tước mất hoặc cậu bé kia là Ciel hét lên vì sợ bị kéo ra khỏi Cậu chủ nhỏ tức em trai của mình.

image ” Ciel” đã tự gọi bản thân trong ngôi thứ 3. Có thể đưa ra giả thuyết rằng Ciel hiện tại đã nhầm Finny với Ciel thực sự của quá khứ. Rằng Cậu chủ nhỏ đã mơ hồ nhận Finny là Ciel trước khi bị người khác giết chết trong nghi lễ và Cậu chủ nhỏ muốn bảo vệ ” Ciel”.

image

image

Ciel của hiện tại đã nói rằng cậu ấy không đáng để bảo vệ, mà là ( một ai đó khác ) và bỏ dở câu nói của mình. Vậy Cậu chủ nhỏ nói rằng cậu ấy không đáng để được bảo vệ, mà phải là người anh song sinh đã chết của mình, Ciel?

4. Ciel Phantomhive 

s  Ciel lúc này đã tự bỏ tên mình vào trong ngoặc kép. Trong cả bản engtrans official cũng là trong ngoặc kép. Tại sao lại là ngoặc kép? Nếu thực sự Ciel đang nói đến bản thân mình, thì đâu cần phải để tên mình vào ngoặc kép. Đó cũng có thể là một cách nhấn mạnh rằng người đứng đầu gia tộc bây giờ là cậu ấy, tên Ciel Phantomhive.

image Tuy nhiên, cuối chap đó, Sebastian đã cười mỉa mai khi nghĩ về câu ” Người đứng đầu gia tộc Phantomhive là ” Ciel Phantomhive”.

5.Blog và artbook của Yana 

 Nửa tấm hình còn lại là ai?

Yana đã từng nói rằng ngày sinh của Ciel, 14/12 là ngày của Mưa sao băng Geminis vì hầu như mọi năm, mưa sao băng này luôn đạt cực điểm vào khoảng ngày 13,14 tháng 12. Chòm sao Gemini là chòm song sinh.

6.Chap 103

sfa  Đây là gia phả trực hệ của Ciel torng sổ của shinigami. Nếu bỏ qua các theory khác thì có thể thấy Vincent là con trai độc nhất của Claudia và Cedric , do vậy nhánh của Claudia và Cedric chỉ rẽ thành đúng một nhánh vào tên Vincent. Vì đây là gia phả trực hệ của Ciel nên không có tên của cô Frances hay là Elizabeth.

sfa1  Tuy nhiên, nhánh rẽ của Vincent lại chia làm hai nhánh nhỏ. Bên phải của Vincent chắc chắn là Rachel vậy hai nhánh nhỏ dưới tên Vincent và Rachel chính là con của họ. Hai nhánh đại diện cho hai đứa trẻ đã được sinh ra.

 

 

Hôm nay tạm thế đã. Ngồi từ sáng đến h ê mông quá r ;A

Lảm Nhảm Lan Man Chuyện Concert 10 năm.

Published March 18, 2015 by Day Dreamer

Hôm nay phải nó là rảnh rỗi quá nó sinh nông nổi đó. Hôm qua thì học như trâu bò với môn Lý thì hôm nay chị bây ngồi gác chân ôm lap không biết phải làm gì với cuộc đời :v Thì tại rảnh rỗi sinh nông nổi quá nên mới lọ mọ mở cái folder nhạc cũ ra nghe. Nghe xong thì vô tình mở phải mấy bản ballad cũ của DBSK, tự dưng thấy chột dạ ghê gớm luôn. Không phải chột dạ vì sợ một điều gì đó mà ai cũng biết, mà chính là thấy thời gian trôi nhanh quá rồi.

Mấy đứa biết không, năm mà DBSK ra mắt , 2003 ý, chị chỉ mới có 5 tuổi thôi. Nghĩ lại lúc ấy mình còn bé tí xíu xiu, nói còn chưa rõ chứ, chưa biết đau khổ,yêu thương là gì. Năm ấy em của chị cũng vừa chào đời, nhỏ như cục kẹo dẻo,nhỏ nhắn rất đáng yêu. Nhưng rồi thoắt cái đã 12 năm trôi qua, con bé con nhỏ xíu ngày xưa mà chị nựng trên tay nay đã biết ôm iPad gọi skype cho chị, tru tréo hỏi chị bao giờ thì chị đem ” anh Khải” của nó về cho nó xem. Ngày nào em của chị còn bé xíu xiu, nay đã lớp 6, đã từng bước trưởng thành. 12 năm trôi qua nhanh như một cơn gió lốc vậy, nhanh đến chóng mặt, khi nhận ra thì chúng ta đã lớn mất rồi.

Mấy đứa biết không, chị chỉ biết đến mấy đứa tròm trèm gần một năm, khi ấy chị đã bật cười khi nghe đến một nhóm nhạc thần tượng mà độ tuổi trung bình chỉ có 13. Chị đã nói với bạn thân chị rằng ” Có ước mơ thì phải theo đuổi, tao không biết đám nhỏ có hoài bão lớn thế nào,nhưng con đường nghệ thuật lắm chông gai, tao sẽ không lạ nếu tụi nó vụt sáng rồi vụt tắt. Thôi thì hy vọng ông trời ghét bỏ tao thì đừng ghét bỏ chúng nó.” Khi ấy chị vừa bước chân đi du học, mấy đứa biết đó, khi ấy vẫn chưa ý thức rõ lắm về cái gọi bằng cuộc đời. Chị vẫn nhìn thế giới bằng ánh mắt màu hồng của một con bé 16 năm sống trong bảo bọc nuông chiều. Khi bước chân ra đời rồi, chị chợt nhận ra tại sao mấy đứa lại có hoài bão lớn đến như vậy. Là hoài bão tuổi trẻ, là quyết tâm, là ước mơ. Dám mơ, dám thực hiện. Mấy đứa đã làm được điều chị cả đời này rồi sẽ không làm được, l2 thực hiện hoài bão của mình. Chị đã phải từ bỏ hoài bão vì một tương lai có đảm bảo. Chị đúng là hèn nhát phải không mấy đứa ?

Mấy đứa biết không, sau khi biết đến mấy đứa một thời gian, chị đã biết đến Hey!Say!Jump. Nghe đến đây có lẽ mấy đứa đã nhận ra nhóm nhạc debut khi thành viên nhỏ nhất 11 tuổi và lớn nhất cũng mới 16 chứ nhỉ. Chị không nhớ rõ lắm nhưng khi Ultra Music Power ra mắt, ai ai cũng nhỏ xíu xiu như cục kẹo. Mấy đứa đoán xem họ đã ở bên nhau bao lâu rồi? Chính là 8 năm rồi đó. 8 năm đã cùng nhau bước qua rồi. Điều HSJ làm được khiến chị bỗng dưng thấy tim mình ấm đến lạ. Họ làm được, chúng ta rồi cũng sẽ làm được. Chị luôn mong ước đến năm 2023, chị có thể tự mua vé máy bay, vé concert 10 năm rồi mỉm cười tít mắt, rồi gào lên với bạn thân rằng ” MẸ CON TAO LÀM ĐƯỢC RỒI ĐÓ ! 10 NĂM RỒI THẰNG TÓ ! LÀ MƯỜI NĂM RỒI ” Mười năm, không dài cũng không ngắn, họ làm được, ta cũng sẽ làm được. Chỉ cần mấy đứa vững tin, chị luôn đừng đây làm hậu phương để mấy đứa tiếp tục thực hiện ước mơ của mình.

Khi ấy không biết chị có khóc không nhỉ :v Chắc có nhỉ? Khi ấy chị đảm bảo sẽ có những cô bé bằng tuổi chị bây giờ thôi, cũng sẽ đứng cạnh chị, cũng sẽ gào tên mấy đứa, cũng đên cuồng vẫy light, nhún nhảy trên đôi giày cao một tấc để nhìn mấy đứa cho rõ.  Lúc ấy chắc vui lắm nhỉ, khi chị được nhìn thấy Tiểu Khải, Nguyên Nguyên và Thiên Thiên của chị trưởng thành. Chị không biết khi ấy cảm giác sẽ ra sao nữa. Vừa tự hào, vừa muốn khóc, vừa muốn chửi vì đau chân quá ? Khi đấy phải có ghế mấy đứa ạ, vì chiều cao của chị có hạn lắm, đứng cạnh mấy đứa chắc chị tới vai mấy đứa thôi ;A; Buồn cười nhỉ, đi concert mà đeo cao gót. Cũng đúng a, vì mấy đứa của chị cao quá mà, không đeo cao gót sao mà nhìn được mặt mấy đứa a.

Khi đấy không biết mấy đứa sẽ hát bài gì đầu tiên nhỉ? Heart chăng? Hay Tình yêu xuất phát? Lúc đó mấy đứa có phát hành album kỷ niệm 10 năm như các chú Super Junior không :v Các chị đã có bài hát riêng chưa nhỉ? Khi đấy Tiểu Khải đã đóng được mấy bộ phim rồi? Nguyên Nguyên đã mở cửa hàng lẩu chưa? Thiên Thiên đã mở được lớp dạy nhảy chưa? Còn bao nhiêu người còn ở lại ? Bao nhiêu người đã nhắm mắt xin lỗi và bỏ cuộc giữa chừng  ? Khi ấy các cô bé 16,17 tuổi như chị bây giờ sẽ gọi mấy đứa bằng anh Khải, anh Nguyên, Thiên ca thật sao ;A; Nam Nam liệu có đứng xem các anh trong cánh gà không?

Khi ấy chị không biết đã có người yêu chưa nhỉ? Người yêu có chịu đi concert với chị không nhỉ? Chắc không đâu, vì đảm bảo anh ấy sẽ không chịu nổi chuyện chị ở cạnh anh ấy mà lock screen là Tiểu Khải, home screen là Khải Nguyên, miệng cứ con tôi với đám nhỏ đâu :v Thế thì ế dài dài mấy đứa ạ =)))

Lảm nhảm lan man một hồi thì cũng thấy xả hết nỗi lòng cho 1 ngày rồi. Thôi thì chúng ta đã bước bên nhau được 1 năm rồi, chỉ còn 9 năm nữa là chị sẽ được đứng trong sân vận động xem concert 10 năm của mấy đứa. Rồi chúng ta sẽ cùng nhau bước tiếp 2 cái mười năm, 3 cái mười năm nữa. Chị sẽ ở bên mấy đứa đến ngày chị yên tâm buông tay.

Yêu mấy đứa thật nhiều.

 

2015 2BabeWang & ElopingKarRoy ” Innocence” Calendar

Published March 8, 2015 by Day Dreamer

Lịch về tới tay em r này TvT nó đi xa thiệt xa để về tới tay em r này TvT
Từ Trung Quốc đi Canada là cả 1 quãng đường ít có dài TvT nhưng cuối cùng cũng đến rồi nè TvT

Đẹp lắm nhé, nhưng em chỉ chụp lại 1 vài tấm thôi TvT sẽ k có bản scan đâu TvT

Cả bộ có lịch, stickers, photobook ” Innocence ”

20150308_114345

Cận cảnh stickers

20150308_121341

Bên trong ptb thì sẽ nhìn như này, hình thì HD căng đét, lại còn 1 số tấm đã qua pts r =))) Tôi là tôi phục các chị sát đất =))))

20150308_114438

Lịch thì  mỗi tháng có 2 mặt ( tất nhiên )

20150308_121540

20150308_114524

6769147812471346

 

Còn có các dòng quotes bất hủ của Khải Nguyên , kiểu như ” ANh ấy nói không mua được cho em iPhone 5 nên anh ấy tặng em tai nghe iPhone 5.” =))))

Và ghi chú các ngày lễ, tết, kỷ niệm  :D Tỉ như kỷ niệm Hạ Thu, kỷ niệm thành lập nhóm, ngày ra mắt các bài song ca của Khải-Nguyên etc

Năm sau các chị ra lịch nữa em nhất định sẽ mua TvT Cảm ơn 2BabeWang và ElopingKarRoy vì bộ lịch toẹt vời ông mặt trời này <3

[TFBoys][ Khải Nguyên ] Đoản văn 2

Published February 28, 2015 by Day Dreamer

Thôi thì coi như mùng 10 mới khai bút TvT Tui bận về VN ăn uống với đi chơi mà TvT Cơ để tôi lảm nhảm tí đã TvT

Các bạn có biết mấy chú hải quan dòm passport của tui xong rồi phán ” Mới đi Thái về giờ lại đi Canada nữa hả con?” Chú làm như con muốn đi ý, là đi học mà TvT

Hồi Giao thừa, có đi chùa xin cầu an cho gia đình và mấy đứa nhỏ~ Có một cái bùa cầu an cho mấy đứa Amber đã giữ cho rồi TvT Đi Thái vào chùa cũng cầu cho gia đình và mấy đứa nhỏ được bình an hạnh phúc. Xem như đã xong rồi :3

Thôi thì năm mới, chưa hết mùng, ở Canada vẫn còn mùng :v Thì chúc thuyền Khải Nguyên ngày càng vững mạnh vượt qua sóng gió,  con dân ngày càng đáng yệu, hai đứa nhỏ Khải Nguyên học giỏi, chăm ngoan , buôn bán đường và manh được thuận buồm xuôi gió =)))) Chúc Tiểu Thiên Thiên của má thi Trung khảo khải hoàn trở về , hay ăn chóng lớn,  ngoan ngoãn giúp ma ma chăm Nam Nam cho thật tốt TvT Má là má thương m lắm con zai ạ TvT Đừng nghĩ má m suốt ngày Khải Nguyên mà quên bây nhá ~ Thương bây vô cùng tận <3 ~Chúc cả 3 đứa ngày càng vững tin mà bước tiếp con đường ước mơ, ngày ngày kiên trì cùng lớn lên với các má, các chị, anh , các chú, dì TvT Chuyện gì cũng sẽ có má ở đây, mấy đứa cứ tự tin bước tiếp là được. Má sẽ luôn ở đây, chỉ cần ngoảnh đầu lại sẽ nhìn thấy má đứng sau ( đùa, nghe như ma :v )

Thôi thì lảm nhảm đủ rồi, yêu mấy đứa, yêu thuyền, yêu con dân thuyền :D Đoản số 2 đây ạ .  Toàn liên quan đến tết thôi TvT Dù tết hết từ đời tám hoánh nào rồi :v

  1. Lì xì của em !!!!
    Vương Tuấn Khải, sau khi đã thức đón giao thừa cùng gia đình, hiện tại đã cuộn chặt mình trong chăn mà ngủ không biết trời trăng mây đất, cũng không để ý tiếng cửa mở. Má Vương tiến đến vuốt vuốt tóc con trai mình, chợt thấy thằng bé tay vẫn còn nắm chặt lấy cái điện thoại đang rung lên nhè nhẹ. Tự nhủ rút cái điện thoại ra để con trai ngủ cho thoải mái, má Vương chợt phì cười khi vô tình nhìn thấy tin nhắn đến từ ” Nhị Nguyên ” nhấp nháy trên màn hình .
    ” Vương Tuấn Khải, năm mới chúc anh ngày càng soái, học giỏi, nghe lời bố mẹ, ngày càng nhiều các dì các chị yêu anh. Nào, chúc rồi đó,  lì xì của em đâu xD “
  2. Gả cho anh
    Tiểu Khải sáng mùng Một cùng bố mẹ Vương qua nhà Vương Nguyên chúc tết, . Chỉ kịp bước vào nhà, chẳng kịp  tháo giày đã thấy Vương Nguyên đang ôm Đô Đô chạy ào xuống từ trên tầng , vận nguyên một bộ đồ đỏ chót từ đầu đến chân. Vương Tuấn Khải , sau khi chúc tết xong xuôi, bị bố mẹ đuổi xuống nhà nhặt rau cùng Nguyên Nguyên, đã kịp ghé sát vào thì thầm vào tai Nguyên Nguyên trước một tập đoàn chị em họ của bé con mà rằng :

    ” Mặc đồ đỏ như vậy đáng yêu lắm. Sắp gả cho anh được rồi.”

    Vương Nguyên , mặt đỏ không kém cái áo trên người, quay đầu khẽ gằn từng tiếng:

    ” Anh có biết người ta nói bị chửi ngay mùng Một là xui cả năm không?”


  3.  Trứng cà chua
    Vương Nguyên , tay phải lướt điện thoại vù vù, tay trái với lấy bịch mứt dừa trên bàn, miệng nhỏ nhai chóp chép, thì chợt thấy @TFBOYS-Vương Tuấn Khải post cái gì đó lên weibo. Đọc xong dòng caption, bé con liền nở một nụ cười khinh hỉ, tay trái, tay phải liền nhanh chóng nhắn tin cho con người đang ngồi vỗ đùi khoái trá với dĩa trứng cà chua kia.

    ” Nam thần à, lấy anh về rốt cục cũng tạm  không lo bị đói rồi TvT”

    Vương Nguyên liền sau đó quay lại với bịch mứt mà không hề nghe thấy tiếng hét long trời lở đất của kẻ nào đấy ở một góc nào đấy của Trùng Khánh, lại thêm tiếng gào toáng lên :

    ” NỘI ƠI EM ẤY CHỊU GẢ CHO CON RỒI !!!!! “

  4. Bánh trôi 

    Vương Tuấn Khải nhe răng hổ cắn một miếng bánh trôi, nhai xong lại cười toét ra làm răng nanh cảm lạnh , mắt hoa đào mơ màng nhìn ra ngoài sân nắng vàng.

    Vương Nguyên vẫn còn lăn lộn trên giường, chợt thấy một trận rét run, tay vơ lấy tấm chăn cuốn lên người, rủa cái máy lạnh tự dưng hôm nay lạnh quá thể.

  5. Ba má, con cảm ơn! 

    Vương Nguyên sau tết, mùng 9 tết đã lại lên máy bay đi Thâm Quyến tham gia chương trình của Bubugao,  ba lô phồng phồng trên vai khiến Vương Tuấn Khải tò mò. Khi đã yên vị trên máy bay, hổ con mới quay qua hỏi bảo bối Đại lục.

    – Em đem theo cái gì mà nhiều thế? Bài tập Tết hả?

    – Đâu. Bài tập làm xong rồi. Là mứt ý. Anh xem,mẹ tự làm nhé, ngon cực ý. Mẹ gửi cho anh nữa này, sợ anh lại tụt đường huyết nên phải có đường.

    Tiểu Khải cầm cọng mứt bí xiên xiên vẹo vẹo ngắn củn, rõ ràng là sản phẩm của Vương Nguyên mà nở nụ cười, nghiêng nghiêng mái đầu mà thì thầm vào tai bé con.

    – Ba má đúng là có cho anh hẳn một cục đường thân kỳ rồi mà, anh sẽ nuôi để ăn hoài, ăn mãi, ăn tới 30 năm sau.

Bái bai TvT Tôi đi đây các thím =))))) Để cho tui cái com làm động lực đi * níu áo níu quần * =)))))

[TMR][Minewt] Ever Ever After

Published January 26, 2015 by Day Dreamer

Song : Ever Ever After – Carrie Underwood

_

– Hey.Are they asleep yet?

– Yeah. Val threw a tantrum in there, in case you didn’t hear her. And Dmitri just kinda passed out from exhaustion.

– She never likes bed time anyway.

Newt smiles, snuggling closer to the warmth of his husband, the steam of the crystal wine class rubbed between his fingers, danger of the ruby red liquor from spilling onto the white carpeted floor. Both of their mind are anywhere but the TV screen. The multi colored light flashing in the dark lounge, reflected on the glass door to the garden. Minho combs his hand through the blonde head, smiling without even realizing it.

– It was fun, wasn’t it? I hope we could do more trips like this.

– To Disneyland? Sure, but next time we put both of them into a cart or something. I don’t think my neck and shoulder can handle Dmitri jumping on them for another day.

Minho laughs, taking the glass of wine out of Newt’s hand an takes a sip out of it. The red liquor burn the inner of his mouth for a second before slipping away. Newt shifts his posture a little bit on Minho’s lap, adjust his body so he now laying facing his husband.

– Hey, remember when we first brought Val home?

– Yeah.Dmitri took an fascination in her immediately. I never thought he would accept her so fast. He was five. Five years old kids usually take having siblings as a threat and he was so okay with it.

– And remember that really rude interviewer?

– The one that asked how he feels about a sibling that does not look like him at all? Yeah. What he said again?

–  It’s not fair that I look like Papa and no one look like Daddy. Valentina makes Daddy happy because she looks like him.

Minho laughs, amusing the amount of sass his son inherited from Newt. That actually bugs him for a long time, the fact that his children are different from each other. He was afraid that they would be self-conscious about their differences. Dmitri looks like him with his dark hair and dark eyes while Valentina has long brown hair and amber eyes like Newt. They are siblings yet they don’t look the same. Newt was scare that they won’t get along and that there would be annoying questions shooting towards their kids about their differences. But now it just something in the corner of his mind, he doesn’t mind it much anymore, the fact that his children are different. They are his little children,he loves them with all he has,and he knows Newt is the same.Family are not always related by blood, they related by love, trust and partnership.Playing with Minho fingers, Newt yawns, his brown eyes smiling.

– Hey. Remember when we first met Dmitri in the orphan ?

– He was like one and a half years old . He was so tiny among other kids. You felt for him immediately.

– I don’t know. Something tells me that little boy who was reading a picture book upside down has your smile and your eyes.

– The nuns don’t name him Jun Kai for nothing sweetie. It means victories and handsome or something like that.

– Yeah, and mother named his middle name Jun Seung for the same reason. She called the other day and taught Demi to called us ” appa” by the way. If this keep going, by the time the kids are 18, they probably know like three languages and I am struggling with one . I am such a bad role model .

Newt snugs his sleepy face into Minho’s stomach, hugging his middle tight, stealing the warmth off Minho’s body. Holding Newt’s slim fingers in his hand, Minho kisses his knuckles, teasing the tips of his fingers between this teeth, making Newt cannot help himself but giggles a bit. Pulling Minho’s face down for a kiss, Newt laughs between each stealing kisses, tugging his fingers around the front of Minho’s shirt. Pulling away from Newt’s lips, Minho looks at his husband, panting from the lack of oxygen, not quiet sure why is he laughing,

– You named Val as Doo Young because she had blonde hair when we first met her but her hair changed its color as she grew up. Now if someone ask why her middle name mean ” sunshine” , how can we explain it?

– Erh… She is our sunshine?

– Yeah, she is. One point for Team Minho.

Pulling the taller one down for another kiss, Newt puts his arms over Minho’s shoulders, pulling him close as Minho’s hand support the back of his head. It’s rare for them to have nights like this, doing nothing but sipping some alcohol liquor Newt got from his co workers, enjoying each other heats on their sofa when the kids are already asleep and the TV on the BBC. Newt loves nights like tonight the most, when he doesn’t have to run around on sets but laying in Minho’s laps in front of their TV, kissing him and hugging him close, knowing the kids are sleeping safe and sound upstairs. Snugging closer to Minho, Newt blinks sleepily at the scene of John writing his blog entry as Sherlock appears behind him on the TV, his hand joining with Minho’s,  places on his stomach.

Running his hand through Newt’s hair is almost a subconscious action, he does not remember when he started to do it but Newt likes it and it feels nice when golden locks of hair flowing between his fingers. It surprise him sometimes, how young Newt looks. He is a father with two children, one seven one five with around 50 movies and tv shows under his belt and he still looks like a newly university graduated. Thomas once joked that Newt is the recrimination of Peter Pan. It even reaches a certain point this morning when they were at Disneyland and one of the little girl who was playing with Valentina in the Mickey Mouse House asked if Newt was his older brother and if ” your father is standing next to him.” He made Newt promised earlier that night , when they were still rolling around in their bed sheets, that he will not slip this incident to anyone, especially Thomas and Gally.

– Hey Newt…

Minho looks down to the soft bundle on his lap, realising that he is already fast asleep. His chest moving up and down softly with every breathe, his hands holding Minho’s tight.His face soften as his lips draw a smile. Pinching his baby cheeks, hard enough to make Newt frowns, he slowly taking his hand out of Newt’s hand and immediately, the British turns as if he is trying to look for something, his face grows in confusing and panic. As Newt pulls the front of his shirt into his fist, snugging closer to his torso for warmth, Minho picks him up bridal style with his arms under his head and legs, slowly makes his way to the staircase, slowly enough to not wake Newt up. But it is not long before he saw two little short shadows at the top of the staircase and some small fighting between a little girl in her white princess sleeping gowns and a little boy in his pikachu footie .

– Kids? Why aren’t you in bed?

Dmitri, who is hugging his ( also) pikachu stuffed toy in his arms, turns back, his eyes widen as he got surprise, not forget to push his little sister behind his back. Valentina, peeking from behind Demi’s back, looks at him sleepily, her hand at side of her body holding a bunny she has since she was born. Dmitri puts a finger on his lips, knowing that they need to keep quiet because their Daddy is sleeping before softly whisper.

– Val cannot sleep….Can we sleep with you…? Please?

Minho’s heart melts as Dmitri pushes his sister to the front of him then hug her, the both of them looking at him with their big puppies eyes. His lips draw a smile as he nods.

– Alright… But keep quiet. Daddy is already asleep. You both knew he is tired alright.

– Yes papa.

The kids’s smile widen as they run into the master bedroom, Dmitri holding is his sister’s little hand. His little boy helps his sister to climbs up to the tall bed and tugs her in the middle of the bed without asking. The black haired boy smiles at Minho when he lays Newt down under the cover next to Valentina on the left of the bed, and his Daddy immediately turns over to hug the brown haired little girl into a tight hug. When Minho makes sure Valentina has her bunny and Demi’s pikachu is sleeping in his arms, he then tugs himself under the cover next to his son. As he trying to snugs everyone into his arm, he hears Dmitri’s tiny whispering.

– Papa… Can I ask something?

– Yes little.

– I heard Zaine… You know the boy with glasses that has very pretty drawings?

– Yes Demi.

– He told me that his mom got really tired when she got his baby sister in her belly. Papa, am I going to have another sister? Or a brother! I like a brother so he can plays XBOX with me. Val cannot play and she keeps losing. She wants a sister so she can has tea party with her too. Papa, are we going to have another sibling?

– Little ones, I will ask your Daddy when he wakes up okay? I cannot give you an answer yet.

– Alright papa. Good night. Love you.

– Valentina loves papa too.

As his daughter makes herself comfortable in her Daddy’s arms, Minhi kills the light with a smile on his lips. And that night, he dreams of a happily ever after.

_END_ 

 

 

[TMR][Minewt] This Is Love

Published January 20, 2015 by Day Dreamer

Music : This is Love – Super Junior

Fun Facts : when Minho already got the ring, it is actually a true story about my brother who already got his ring and he still has it in his bank safe :v That sucker has not got the courage to go and freaking propose yet.

Funfacts no 2 : I actually have a fear for height because when I was 4 I fell from a balcony :v Not injured much but I really do not enjoy high places.

Anyone want to add me on snapchat … :D

____

- Look Newt. You are totally going to be okay.

- But … But … What if he doesn’t like my jokes? What if he realise in the end that he does not like me at all ???

- Alby and me will kick his butt if he does so, alright? Oh gosh stop pacing around and let me do your hair you little shit !

Thomas pushes Newt to sits down on the chair in front of their mirror, glaring at the anxious face of the British boy. Grabbing the essential on the table, he sprays some of the organic stuff on the blonde head,combing through it and prays that he did it right. Meanwhile, the body mirror reflects the image of an anxious Isaac Newton, who is looking even more uncomfortable in his white shirt and black jacket, shifting around on the chair, his eyes never move above his knees. In the corner of the room, sitting on Thomas’s bed is Alby, who is laughing at his phone before shows it to Thomas as the brunet turns over to look at him.

From : Chuck D.

To: Alby E.

Dude, Minho is going completely nuts up here. Please send help. 

From: Alby E.

To : Chuck D.

Teresa is coming. Patience. This is not their wedding yet. Seriously. 

Chuck throws his phone at the pillow frustratingly, then he just grab the very same pillow and throw it at Minho, who is fixing his hair the sixth time in the last three minutes in front of the mirror. Of course, with a smooth move, Minho somehow manages to dodge the unidentified flying object then turns to glare at the junior.

- Seriously Minho. Relax.

- Remind me why they let you keep your phone again Ben?

Minho mumbling at the boy in the phone, which is sitting on the phone holder planted on the table opposite the mirror. Ben, who is laughing and mocking the leader at the same time, jokingly reply, his hand moving in front of his face.

- I told the trainee nurse that I know WCKD’s Cross Country’s Team Leader.She is doing work experience you know.

- Just shut up Ben….

The black haired boy rubs his face with both of his hands and sighs out loudly, trying to relief all the stress he is having. At the same time, the door open to relieves a brunette peaking her head in. She smiles brightly, her hand holding a bouquet of  blue roses.

- I heard you were waiting for this?

- You are the life saver Teresa. Please, come in.

Ben loudly greets Teresa from the speaker as Minho smiles happily at her with a more than excited look on his face, holding the bouquet with both of his hand, admiring the best $45 he ever spent in his life. Seriously though, what the heck did they water these flowers with? Unicorn tears ? Keeping those words in his head only, Minho sighs out for the second time before looks at the mirror again to fix his shirt and tie. Something tell him wearing a black tie today with white shirt is an excellent decision.

- Okay, now, again, tell me what Thomas and I told you.

- Newt is allergic to cashew and he does not like sweet pepper. His favorite drinks in Ginger Ale and he enjoys long walks to talk. Do not freak out when he freaks out and you guys will definitely being spy tonight.

- The last bit is totally your imagination. Okay. And does not let him have too much Ginger Ale either. It will makes him high as a kite and Thomas will not forgive you. Now go, don’t keep him waiting.

Teresa smiles sweetly at her friend, her hand gestures for him to go. Minho takes the last look at the mirror, when he completely feeling okay with his appearance, the Asian turns his back at his smiling friends and walks straight out of the door.

From: Teresa A.

To: Alby E.

I feel like a mother that her son just got married. So goddamn proud.

From: Alby E.

To : Teresa A.

Thomas is ready to give the best man speech over here. Wanna see the brief copy? 

Newt, who is twisting uncomfortably in front of the mirror, does not putting any of his mind on the fact that both of his friends are laughing at the phone, taking glances at him occasionally then laugh again. He looks up at the clock above his desk, taking note that it is already five to seven and freaks out a little bit. Look at himself in the mirror, he can see a young boy with soft strawberry blonde hair that probably smells more like chemical hair products than apple shampoo, his shoulder staying low under the dark fabrics, his fingers clenches tight on his laps.

- You’re going to be alright. Minho won’t kill you and dump your body somewhere. Relax Newton, relax.

He mubles to himself , clenches his sweaty hands against themselves, trying to calm down. He looks totally fine today, from top to toes thanks to Alby and Thomas. Sometimes he  even wonders if their majors are really Business and Politics or not. The things they can do with their hands… He remembered Teresa’s hair on their junior prom years ago, it was glorious and he remembered every girls in the ball room’s jaws dropped to the floor. Smiles at a tiny flashback , he finally feels a little bit less anxious and pretty confident in himself. However, those three knocks on the floor really do make him jumps a little. Standing up from his chair, Newt feels nothing. It is real and it is happening. Gosh,thinking of Minho standing at the entrance of their room makes him nervous. He feels the goosebumps on his skins and sweat on his hands. Is he really ready for this? He doesn’t know. Then he hears Alby’s voice whispering behind him.

- Come on, go. He’s waiting.

Newt nods at his best friend before clenches his fists tight and walks to the door. As a serie of three other knocks, the British looks at his friends for moral support once last time and opens the door. And there he is, standing at the threshold, holding a sapphire blue bouquet of roses, smiling. Minho’s cheeks suddenly flustered, he shyly rubs the back of his head, the smile never leaves his lips. Holding the bouquet in front of him, his voice small and awkward.

- Heard you like blue roses…

- Oh…Yeah… Thanks…They’re really pretty…

As Newt puts out his hands to hold the bouquet, his fingers tips softly brush over Minho’s causing the British’s stomach turn a little bit. It feels like thousands of butterflies  flapping their wings all at once inside of him.

- Alright, I will take care of this. You guys go.

Alby, appears out of nowhere, takes the bouquet off Newt’s hand, pushing the little boy’s back out to the door. From the bed, Thomas waves at them more excited than happy.

- Bye Newt. Bye Minnie. Have fun.

As the door closes behind them, Newt looks up to Minho, not really knows what to do.

- So… You forgot anything?

- Ah.. No no… Let’s go.

As they walks to the bus stop, Newt told him about the pre-production of their plays, and how excited he is for open house next month. His eyes sparkling with excitement, his small forms jumping around like a cute little kitten, don’t even realise the way Minho’s eyes look at him with love and adorableness. Walking with Newt side by side, Minho understand that probably how love feels like.

Love maybe just simply feeling happy when you stand next to him, to listen to what he says and to sees him happy. Love maybe as simple as the feeling when your fingers tip brushes by, and the way you look at him in the eyes. Love is when you look at him you see the sun and you wonder if he sees the stars in you. It’s when you looks at him and you realise he is as beautiful as those wild flowers you found in your garden years ago when you were kids. It’s when you realise love is all makes up from small things.Love are not necessary show by words, it can be the way you listen to every stories he told you even when you already heard it from your lousy teammate, it can be the way you share your earphones with him and the both listen to your favorite song or it can be the way you let him choose whatever he likes on the menu even though he does not know half of the ingredients. Maybe love is just as simple as that, and you are feeling happy as you look at him in the eyes and you see yourself and him.

By the time they finish their meals, it’s already past seven. Chinatown is already crowded and lighten up with people walking under the colorful lanterns. There are children in their fluffy coats running on the pavements, yelling happily at their parents. There are people walking in the small streets, speaking the languages Newt cannot understand. And there is Minho, tall and strong, his hair sticking up above his forehead with hair gel, his jacket collar pop up. He is smiling, his dark eyes matching with ones of streams of people around him, his lips chap from the cold December winds. Newt looks at Minho, as a natural thing to do, he smiles.

Walking silently next to the shorter boy, their feet moving unintentionally. He used to did it a lot with Thomas when they were young. That one summer when he was eight and Thomas’s parents let him went with Minho back to Korea for summer vacation. His hometown, Incheon, was just an hour of bus drive from the fancy Seoul. He remembered they walked mindlessly, their ice cream already melted long before they walked home. He does not remember much what they did or where they went that day but he remember the feeling of freedom and power, it was when he realized he had the power to change the world if he wanted to. Silently smile at the childish flashback, Minho glances at the smaller boy, who is looking excitedly at all the red and yellow lanterns above their heads, hearing all the conversations around  them even though he does not understand.

Before they realise, their feet leads them to the middle of Chinatown, where stands a small lake with an old Chinese bridge over , leading up by a small sidewalk paved with stones. It was there years ago, Minho heard, since the first Chinese businessman came here with his boats and families. Newt looks at the bridge with the lotus lanterns decorations all over the balcony with the childish excitement in his honey eyes. As they walk up to the bridge, Newt realises that inside of the bridge is much darker than the surrounding area, despite all the colorful light from the streets, he only can see a little bit of what is ahead, and even then, it’s bathe in a glorious pink and yellow color of the lanterns. As they stand on the bridge, leaning over the wooden balcony, it takes Newt minutes to realizes Minho is holding his hand, their fingers joining perfectly. Newt never likes anyone holding his hands, but right now, it feels right. He does not hate it, does not like it either, but it feels right and whole. It feels like when he found the missing piece of his puzzle and put it on the last empty space. And to his surprise, Minho, his face hiding in the shadow, turning both of them over, looking straight into his eyes, their hands still joining, loosely relax along their bodies. Newt can feel the heat from Minho’s body, warm and safe, comfortably next to his, and he hears Minho’s voice, accent and all.

- May I kiss you?

And when their lips meet, he melts. It almost feels natural, unique, and whole. He does not know when but Minho’s arms are holding him close on his hips, their body pressing against  each other. It does not feel wrong, but perfect and nice, safe and warm.Maybe this is love, standing in the middle of a dark bridge with thousands people walking pass you as he holds you close and you can hear his chest pounding,his arms around your hips, your arms on his shoulders. No need to be subtle, it is alright. And you know you can trust him with your life and you know he loves you. And you looks at him and you see the stars like the ones on the dark sky outside your windows when you were small. And you feels the butterflies in your stomach, the winds caressing your cheeks and his lips against yours.

As their forehead touch and he feels the hot breath and smile on the other’s lips, brushing against his, strong arms tighten around his hips, shielding him from the cold winds, he knows this is meant to be.

_ END _

[Day Dreamer’s Diary][Khải-Nguyên] Vì hai chữ Khải Nguyên mà thôi

Published January 14, 2015 by Day Dreamer

Hai đứa nhỏ, hôm nay chị lại viết cho hai đứa nữa rồi. Tự dưng đêm qua nằm xem được một cái clip của Khải Nguyên Nông Trại làm vietsub, rồi hình của mấy đứa các chị master trên weibo post nữa, làm cho chị cảm thấy rốt cuộc không viết cho mấy đứa bài này chắc chị bùng nổ mất.

http://www.nhaccuatui.com/m/ku6PVA6tlt
Mấy đứa biết không, chị đã từng đọc được một câu này.

Nếu không có Vương Nguyên, thế giới này là đã nợ Vương Tuấn Khải quá nhiều.

Lúc đó chị cũng không biết phải phản ứng ra sao nữa. Từ từ nghĩ lại, chị lại cảm thấy, có lẽ rốt cuộc phải cảm ơn ông Trời đã không phụ Vương Tuấn Khải, đã sinh ra Vương Nguyên.Ngàn vạn lần cảm ơn Vương Nguyên đã gặp được Vương Tuấn Khải, ngàn vạn lần cảm ơn ông trời đã không phụ hai đứa, đã sinh ra hai đứa để bổ trợ cho nhau.

Chị không biết tình cảm giữa mấy đứa thật ra là tình cảm gì hay có sự sắp đặt hay không. Chị không muốn biết cũng không quan tâm. Chị cảm thấy có một số chuyện không biết vẫn hơn. Nhưng chị vẫn có những cảm giác rằng tình bạn của hai đứa không đơn thuần là tình bạn nữa rồi. Có những lúc chị chợt nhận ra những câu nói, những hành động của Vương Tuấn Khải dành cho Vương Nguyên làm cho dì nhận ra Khải của chị đã lớn thật rồi, lớn nhanh quá rồi. Mới năm nào đây còn tranh ai đẹp trai hơn với em ấy, ngày nào còn vô tư đùa giỡn với em ấy, còn giành dựt điện thoại với em ấy để chơi đua xe thì chợt đã biết đỏ mặt khi các chị hú hét hai đứa, đã nhìn em rồi cười vu vơ, đã biết ngượng ngùng khen em ấy. Vương Tuấn Khải thực sự đã lớn rồi, trưởng thành hơn rất nhiều so với ngày xưa rồi. Không còn là đứa nhỏ cần mẫn một mình một phòng tập nhìn các anh lớn lần lượt ra đi, tự nhủ với bản thân còn ước mơ nên vẫn phải kiên trì. Đã lớn rồi, chị tin cũng đã biết thế nào là rung động trước ngườimình yêu rồi, nên chị nghĩ em cũng đang rung động với người nào đó a ?

6619550381397675618

Cũng từ cái clip hôm qua mà vô tình nghe được “Những năm tháng ngày ấy” của Hồ Hạ, chợt thấy chột dạ một chút…. Chuyện sau này, rồi sẽ như thế nào? Chị không biết, chị cũng rất sợ phải nghĩ đến chuyện đó. Em biết không, khi mà chị mới ở trong fandom của SJ đc tầm 2, 3 năm, chị đã rất hoảng khi nghĩ đến chuyện một ngày các anh ấy đi lấy vợ, có con. Chị đã rất chột dạ khi nghĩ đến một ngày có những cô gái nắm tay các anh ấy đi vào lễ đường. Nhưng rồi, em xem, đã có một anh tìm được hạnh phúc của mình rồi đấy. Em biết không, lúc nhận được tin anh có bạn gái, chị không hiểu vì sao vẫn chấp nhận chuyện đó bình tĩnh đến lạ, chị đã nghĩ rằng anh đã đến tuổi rồi, có người yêu cũng đúng thôi. Rồi anh confirm rằng anh sẽ lấy chị ấy. Anh không phải bias của chị, chị đã không bị sốc quá nặng, chỉ chị cảm thấy bị phản bội, nhưng chị vẫn mỉm cười nhìn những tấm hình cưới của anh với chị ấy, vẩn bình tĩnh chấp nhận anh ấy đã thuộc về người khác. Chị đã bình tĩnh chấp nhận anh ấy đã lập gia đình như vậy đấy. Sáu năm rồi, chị đã chấp nhận chuyện người chị từng yêu đi vào lễ đường với người khác như vậy đấy. Bình tĩnh, tiếc nuối những vẫn chấp nhận thôi. Chị hiểu rằng cuộc đời không phải như cổ tích, người ấy và em sẽ không bao giờ là của chị, chị biết, rồi sẽ đến lúc, khi chị thức dậy, người nằm bên cạnh chị không phải người ấy, mà là một người yêu thương chị. Chị đành phải buông tay thôi.

Kỳ lạ em nhỉ, chuyện các fan như chị khóc vì thần tượng đi lấy vợ. Là cái tình nó cũng nhiều cái lắm em ạ. Các em còn nhỏ, chị cũng không biết tương lai rồi sẽ thế nào, các em có tay trong tay với cô gái khác hay không, chị cũng biết. Chuyện tương lai 20 năm nữa rồi sẽ tới, chị chỉ không biết liệu chị có bình tĩnh mỉm cười nhìn em nắm tay cô gái khác mà không phải Nguyên nhi vào lễ đường hay không. Có lẽ là được em ạ, vì hạnh phúc của em mà. Kỳ lạ em nhỉ, tình yêu của fans ấy. Dù đau cỡ nào, dù không muốn thế nào, chị cũng vì hạnh phúc của em mà mỉm cười thôi. Vì các em là bảo bối tâm can của chị mà. Rồi chị cũng vẫn mỉm cười nhìn những tiểu Khải, tiểu Nguyên đáng yêu xinh đẹp lần lượt ra đời mà không một lời oán trách.

Chị biết suy nghĩ như vậy là xa vời quá, nhưng cũng phải nghĩ em nhỉ. Chị vẫn muốn bước tiếp vì hai chữ Khải Nguyên, vẫn muốn được nhìn hai đứa chăm sóc cho nhau, làm nũng nhau , bổ trợ cho nhau. Dù có chuyện gì đi nữa chị vẫn muốn bước tiếp, vẫn muốn làm người ủng hộ hai em cho đến cuối con đường. Nhưng nếu vận mệnh không cho các em đến được với nhau , vận mệnh đem những cô bé xinh đẹp đến bên các em, chị cũng vẫn sẽ mỉm cười mà thôi. Hạnh phúc của em cũng là hạnh phúc của chị. Hai mươi năm nữa, chuyện gì sẽ xảy ra? Chị không biết, nhưng vì hai chữ Khải Nguyên, chị vẫn muốn bước tiếp đến cuối con đường. Cho dù chuyện gì đi nữa, chị vẫn sẽ tin vào hai đứa.

Yêu hai đứa rất nhiều.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 38 other followers