[TMR][Thominewt] The Royal Blue Room.

I don’t know. I’m bored so this was born. And frick frack you Tim for not answer my skype call :((((

Pairing : Pre slash Thominewt . I am so bad at slash …. Or this can be just simply friendship. Idk.

Based on a Newtmas prompt on tumblr but I like to add a touch of Minho <3 ~ And also inspired by American Horror Story.

Warning : Character is already death. You know who.

And Newt is a little bit OCD to fit into my plot.

Thanks for reading.

Two part ~

This is part 1 <3

___________________ ~____________________

-I heard that place is haunted you know.

Thomas suddenly speaks up from piles of clothes on the floor of  their sharing apartment. Minho stares at the brunet for a tiny second before laughs mindlessly, unwrap another carton box to pack his clothes in. It is a mid July day and the weather is burning hot. They already left all the windows open but the heat is still suffocating at its best. And two college boys packing their stuffs to move are every every annoy by the weather.

- I don’t know Thomas. A haunted flat is still seems better than an apartment where you can hear your neighbors having sex at 3am.

The brunet boys bursts out laughing hysterically, hugs his belly while falling onto the messy floor. Minho chuckles, throws a pillow at his roommate’s face then turn back to his packing duty, this turn is their kitchen utensils. After a few minutes, Thomas’s laughing begins to die out, the boy slowly sit up straight back again to finish packing his clothes, still giggling from time to time.

- But really,Chuck lives in that area since he was born. The kid said that when he was like 4,  there was a family lived there.

- Yeah sure. Haunted or not, I do not want to listen to our neighbors’ sexual intercourse anymore. And we already paid half of the place.

Minho replies, never stop his hands on his work. He puts the ” Kitchen” tag onto the box  before seals it with tape and push it to a corner with other boxes with ” Thomas’s Bedroom”, ” MinHo’s Bedroom” and ” Living Room” ‘s tags.  Slowly makes his way through the living room, Minho drops his butt on their very green couch, breaths tiredly. The silent settles into the messy living room, leave space for Thomas’s movement around the almost empty apartment ,gathering the last bit of their stuffs.


That afternoon, with the help with their groups of friends, including that kid Chuck that lives two block away from their new place, the two boys finally settle down into their new flat. It is a small two story flat with three bedroom, a bathroom and kitchen. Since it has three bedroom, they are planning to fix the unclaim bedroom to be Thomas’s workshop so he can do arts without leaving paints all over the house, according to Minho. All of their bedrooms locates at the 2nd floor, Minho’s with milk coffee color wallpaper is the first door, Thomas’s room is brightly lids with two white windows and beige wallpaper is the second and the empty bedroom is the last.

After most of their stuffs are in place and clothes are hung up in their closets, they order pizza and lazzily watching How I Met Your Mother on Netflix. Chuck is currently stuff a big bite of chees pizza into his mouth, Teresa half asleep with her coke in hand on a bright green armchair, Minho’s poking at his pizza with a plastic folk and Thomas suddenly remember of the haunted history of their new house.

- Hey Chuck. You said this place is haunted, right ?

- Dude. What ?

Teresa jerks awake from her slumber, her bright blue eyes sparkling with enthusiastic. Minho glares at him with a death image in his dark eyes and Thomas just laughs it off. Chuck, the poor kid, washes down the piece of pizza with a sip of coke and clear his throat which turn out to be a cough in the end. Which make everyone in the house burst out laughing.

- No stop guys. This is not cool at all.

- Okay Chuck… Okay… We’re joking alright ? Now tell us.

Thomas smiles brightly at the frowning kid, pads his right shoulder. But the little boy just shrug his shoulder then starts talking. Teresa is just generally too excited about the story.

” So okay, as I said, when I was around like 2 or 3 years old, there was definitely a family lived here, right in this place. “

“But there was no master bedroom and such…” – Teresa interrupted.

 “Ah no, actually, Minho’s and my bedrooms used to be the nursery and the master bedroom combine together. They fixed the place so they can sale it easier.”- Thomas replies, picks up another piece of pepperoni pizza. Minho still remains silently from the start with a fixed look on his face, his arms folds tightly around his board chest.

” Well, yeah, I asked my mom a couple of days ago and she said she is not sure why they sale the house, the family I mean, or where are they now. But since then, this house has been sold for countless families but they all gone after a month or so, said that the place is haunted. Then the housing company fixed the house last year and you lovebirds are the newest owner of this place.” – Chuck says softly, a half scare look hang at the corner of his eyes.

” Is it me or this is so much like American Horror Story Chuck? ” – Teresa suddenly says sarcastically. Minho smirks a little bit then just quietly sips his coke and Thomas suddenly feel a cold feeling running down his spine.

” I know. But… “

” Yeah yeah. The next thing is a cute blonde boy jumps out of nowhere and that he is dead.” – Teresa smiles deadly at the little boy.” Anyway, haunted or not, it is late. I am heading home, you need a ride Charles ? “

” Yeah sure. Thanks ” – Chuck replies, a ting of sadness in the little kid’s voice. Thomas smiles at him sorrily, slowly head out to open the door for his friends while Minho starts to load the dishwasher up with their dirty cups and plates. After saying goodbye to Teresa and Chuck, Thomas heads down to their living room to see a very weird Minho sitting on their couch, the red cup with bold letter M is still in his hand, the sound of the dishwasher running softly at the background. Thomas worriedly gets near to his best friend, shaking his shoulder weakly.

- Hey man, what happened?

Minho shook his head quietly, sips another sip of coke from his cup, a worrying look fix on his face. Somehow, this scare Thomas a little bit. Sit down next to the Korean boy, he quietly studies his emotion. However, before Thomas has any chance to figure out what is happening to his best friend, Minho abruptly speaks up.

- You know Thomas. About Chuck’s story…

- Yeah. The kid watches too much American Horror…

- Teresa was right.

A freezing lightning of shock shoot through Thomas’s body. He feels every cells in his body turn cold and time seems to stop. His pupils widen and his hearts beat with urgent short beats. His hands suddenly feel so dam with sweat and his blood run cold. Minho let out a sigh, tighten his grip on the cup, laying his head back and look at the white ceiling. His voice warms and slow, sweet as chocolate drink of a winter night.

- He was there, in the empty bedroom. You three were out for Starbucks. I was planning to put your arts supplements in that room ,then I saw him. Blonde hair, big brown eyes. I know he was , well , you know, immediately because of his skin. Too pale to be living human. He was laying on the spare bed, curling up like a fetal. Crying I guess. His eyes were a little red and his face was wet. He freaked out immediately when I said hello to him and flew out of the door before I caught him.

Minho’s voice is sad, sad, sad. The hurtfulness in his words is heartbroken. Put a hand on his friend’s shoulder, Thomas gives it a soft squeeze as empathy. Minho turns his head to look a him and pulls out a soft smile.

- Hey, it’s okay. We can try to reach him tonight if you want. Spend a night in that spare bedroom.

- Thanks.

Minho smiles softly, mumbles his word. Then he stands up to washes his cup and they both head up to change out of their dirty clothes. When Thomas gets out of his bedroom in his tee and sweatpants , Minho is already sitting on the carpeted hallway in front of the empty’s bedroom, hugging a pillow and blanket in his arms, his sad smile on his pale lips. Thomas smiles back at him, hugging his pillow and blanket closer to his chest, and Minho opens the wooden door.

It is just a normal bedroom with a big window  in wooden frame above the bed and painted walls. There are paintings of trees, flowers, natures on the walls  and a starry painting as ceiling. Whomever the previous owner of this room is, they must be a fairly well artist. And they spend so much time and effort on these tiny masterpiece on the royal blue walls. The bed is small with four poles and soft white satin curtains tugged neatly on one side of the bed by a light blue ribbon. The sheets are clean with little laces as decoration on the bed dress. A small chestnut  colored bed stand is right next to the bed with a small lamp on it. Thomas doesn’t know what does he expect, but the feeling he has toward the bedroom is undable to understand. Struggling to find the right words, a sudden words interrupt his thinking, and it screams deathbed.

For the next hour , Minho and him sets down to sleep next to the bed, on the wooden floor. They put on a cover for warmth and lays there, words go unspoken. The watch on Thomas’s wrist announce 2:30 am when he hears the first noise. A squeek of the wooden floor , little steps moving closer to the door. He looks at Minho nervously, knowing that the other boy is already notice the change in environment . Squeezing his wet hands on his blanket, Thomas holds his breath when the bedroom door slowly opens. A sudden feeling of iciness cripes into his bones and run his nerves cold. A boy, teenager perhaps, cannot be more than 18 years old slowly steps into the room.

Minho was right. He is pale, too pale. His golden brown eyes are big but full of sadness. His lips pursed together, his right arms holding his left arm on the elbow. He seems small, too small. And scare. Why he is scare ? His golden locks hug his small face naturally and his black hodie holds his thin frame. He closes the door behind him with a small movement, then his gaze fixes on them. His eyes are sad and afraid. His arms clenches tighter into each other and he looks so small, so wounded. Like a trapped animal, waiting for wolfs to come and eat it alive.

Minho is the first one to move. He slowly and carefully sit up straight, carefull not to awe the boy, putting both of his hands in front of himself, in surrender position. Thomas slowly follow him nervously as the boy take a small step back, his fist clenches tight.

- Uhm..

Minho cleans his throat, trying to find the right words to say, something soothing so the ghostly boy doesn’t freak out and runaway like he did the first time around. The boy looks at them with his gloomy big brown eyes, moving a step closer to their slumber party. He slowly untangle his arms then put them aside by his body. He slowly knelt down in front of them , to put them at the same height, before offer them his small pale hand. Thomas nervously takes that small soft hand in his dam one and surprise at how alive the other boy seems to be.  Then Minho carefully hold the boy hand and gives it a soft squeeze. The blonde one seems to be surprise at first, jerks his hand back  but immediately looks at Minho sorrily.

- Hey hey… It’s okay… I’m sorry.. Uhmm ?

The boy looks at Minho with an amazement expression on his face. Sitting legs cross on the floor in fron of them, the boy seems to be transparent in the moonlight outside the framed windows.  Thomas suddenly wonder what happened to this boy in the past? What ended his life?  The blonde one slowly opens his mouth and whispers something, forming a word. Newt.

- Uhm… so hello… Newt…

Newt’s lips form a small smile, his eyes sparkling with tings of happiness. Minho smiles at him sweetly, offer his hand to the blonde kid.

- I’m Minho … And here is my friend, Thomas ….

The ghost boy nods carefully, his blonde bang drops on his forehead.Thomas happily offer his hand, pushing all of his questions to the back of his head. Still holding Thomas’s hand on both his palms , Newt slowly opens his mouth again, this time his voice is a little bit louder, but not louder than the sound of the heater running softly at the background.

-Can I… Can I call you Tommy?

Thomas is shock, to be honest. He carefully nods, allows the British boy to called him as Tommy. He never gets call Tommy by anyone else but his mom for 21 years of his life, and here is this ghostly kid.Newt smiles, his small fingers caress Thomas’s palm fascinatingly.  Next to him, Minho is looking at the Newt kid with a desirable look on his face.


 Last night, after the sudden encounter Newt, they fell asleep with Newt holding their hands in his small ones, humming a lullaby softly. By the early afternoon when they woke up, he has not yet to be found, but on their kitchen counter, there were two bowl of Fruit Loops and a container of milk ready. Minho tried to called for him but he never appeared so they left him a thank you note on his bed in the royal blue room. In order to find out more about the house’s history, Thomas and Minho now in a local library, searching through the town’s history but there is no luck in finding anything about their place or any information about the boy. They search online but also, no luck.  Groaning in frustration, Thomas angrily sips his double chocolate chip frappuchino. Minho chuckles mockingly, turns a page on his book.

- What are you boys trying to find?

An old lady dress in yellow sweater and black pants greets them happily. Her name tag show her as ” Paige”. Thomas smiles sweetly at her.

- Uhm.. We are trying to find some information about the house on Glade’s street. Number 7 Glade Street.

- Oh! That one ! I’m sure I can help. But may I ask why?

- Well… We know a friend that just bought the place and ready to move in.. so ..

- Poor child. It’s okay, let’s hope he or she can survive that place alright.

The old librarian smiles softly before disappear after tall a bookshelf, Minho and Thomas, no word spoken, exchange a worrying glance. After a couple of minute, Paige re appear with a big old dusty book on her hand. She put it on the table, open to the ” N ” section.

- So, well, number 7 Glade Street used to belong to the Newton’s family. They moved away almost ten years ago and countless of families moved in but no one stayed for long. The father of the family, William, he built the house by himself when he married his wife, Veronica, a wedding gift. I am a 68 years old woman and had been living in this area my whole life, and let me tell you boys, I have never seen a happier couple ever before.

The old lady’s voice is so full of affection, somehow, it makes Minho feels wary. Paige carefully turns pages after pages on her dusty photo book. She continue to talks while both boys quietly listen.

- I was there for their baby shower.They had a baby boy.

The way she used the word ” had” does not surprise them. They know who the baby was. And Minho glups worriedly. The old lady stops her the pages, pokes at a small photo with terrible quality. A family picture. The man must be William with brown hair and board shoulder, hugging his wife close while  tiny and elegant  Veronica holding a little baby with mops of platinum hair, smiling brightly at the camera.

- Oh poor child. The little boy name was Isaac but everyone called him Newt. He was so happy, so full of life.

Paige’s voice is hurt. Thomas not sure what should he do so he asks.

- What happened? Why they moved away?

- Poor family. When their child turned 14 , he got sick. Real sick. Newt had to quick school to stay at home, the kid was sad, so sad. He used to be so talkative and active, he  never stayed at home . But he had to laid on his bed for the rest of his life. Veronica used to told me that she was afraid for his life, she was so scare. But somehow he got better a little bit, they even traveled to Europe for Newt’s 15 birthday but then, on his 16th birthday, the boy went to bed and never woke up again. Veronica could not accept the ugly fact that her poor child had passed away so they moved. I have never heard anything from them since then.

Minho and Thomas’s blood run cold. They knew Newt is dead, and after heard his story, they feel sorry for him. He was such an elegant child but passed away too soon. If he was alive, he would be a few year older than them, studying arts like Thomas maybe. Paige shows them some more photos of the family, she is a nice old lady, she lived in this small town for years so she knows everyone. Some of the photos are cut from school’s years book. The boy used to be in Cross Country like Thomas and Minho. He played Puck in a middle school’s Midsummer Night Dream. He drew beautifully. Why bad things always happen to good people? But something is still bugging Thomas, something he keeps wondering. Suddenly Minho speaks up.

- Uhm… Ms.Paige… We helped our friends to moved in yesterday.. Uhm..  there was this room with royal blue walls and..

- Oh.. Poor kid, that’s Newt room. He painted it himself. But Veronica, poor sweet Veronica, after Newt’s death, she re decorate it, she changed his bed, put away his closets and painting supplements , hid away his canvases . You saw his bed, right? William told me that was a deathbed. An old tradition of some sort. Something was wrong with Veronica after Newt’s passed away. Well, I don’t know why, my all families that moved in always left the place in horror, saying things about a haunted ghost. I don’t believe in a supernatural world, but you know, people have different sight.

They left the library with their bloody run cold and their palms sweaty. Minho keeps thinking about how sad Newt looks when he first saw him, crying on his deathbed. Thomas sips his coffee, his mind keeps wondering about the bed and all. Something was odd with the kid. Night is already dropping on their town, the winds get colder and streets are much more crowded. Parks his car in front of their house, Minho let out a sigh. They don’t know how  to react with the permanent resident of the place nor how he will react if he know they know his story. In their lighten up kitchen, a small frames sits still on the counter, waiting with a small smile on his lips.

_______________ END PART 1 ______________

[ TMR][ Minewt] French Vanilla

I cannot believe that I am writing this shit , because it is like 11:20pm here in Calgary. I have school tomorrow, then Improv practise after school and a performance in Drama and a freaking plan for Leadership. And here I am, writing a  Maze Runner ‘s fanfic . This is so unbelievable tbh.

This is inspired from a post I saw on tumblr, will try to find it later .

Pairing : Minho x Newt , and Thomas as Newt’s childhood friend / roommate .

It is weird tho, because usually Minho is the roommate xD

College AU ! And I have no idea about college okay, I am in high school.

Also the title is inspired my new obsession over French Vanilla . I get high really quickly when I have sugar in my system so you got what I mean ~ And yes ! I live in Canada  , so deal with the freezing cold weather in all of my fic \m/

This is probably the worst introduction/summary I ever wrote in my life.

___________________________________ ~ __________________________________

It is 6:45am and Minho feels like dying. He has a 7am lecture on Psychology and he went to bed at like 2 in the morning last night after completely gave up on his Criminals Behavior essay for Proffesor Paige..  Honestly, he will definitely skip the lecture if this one does not worth like 30 percent on his final paper. He jogs slowly through the school yard , binders under his arm, his backpack is heavy with those useless expensive texbooks , and of course, like anyone else , coffee in hand. It is a bloody cold and windy morning. It is not really a surprise though, winter is coming anyway. Minho breaths through his mouth and sips from his cup, finding the facts that everyone in his class look more zombies-like than him funnier than it really is . Or maybe just because the fact that lack of sleeping and too much caffeine finally break him. Or both. He doesn’t really know, but he knows one thing that if he gets into class after Rat Man , he will be so screw.

The Psychology facility is an enormous three story building with white walls and colored bulletin boards at the middle of all hallways and evil professors lurking after those big chestnut doors . Since his first year at WCKED College, he has been asking himself if Rat Man, aka Professor Janson,  never want his students to graduate or drop dead because of his early lectures. Since the school year start, this is the sixth time he has a lecture at 7 in the morning and he feels more like dying after every time. Drop into his seat, Minho lays his head on his binder, blinking lazily at the white light , trying to seek for a quick snooze off before the lesson start in 10 minutes. However, it seems to be impossible because that Thomas kid just drops his bag right in front of him. And Thomas means nonstop talking.

- Aiyee Minho. Sleep well ? Seems not !

- Slim it Thomas. Paige’s essay. 20 pages on if criminals were born or made.

- High school stuff eh ? Well, everyone look like zombies anyway. So, about the Cross Country tourament…

The rest of Thomas’s talking does not make it to Minho’s ears because all of his attention just drop on the most gorgeous boy in this whole wide world.  Blonde fluffy curly hair, golden brown dreamy eyes, sharp jawline , cute as a button in his cream-colored hoodie and bright blue binders. Mister Gorgeous turns to Thomas and gives him a small half smile , pull out from his bag a tall mental cup of coffee  and a bottle of Monster. Then he pour the whole thing in the cup and bottom it up in one.

- I think  I am dying.

The boy just say that one line before drop down onto the table and doze off into the land of dreams. The moment the thick British accent flows out of the boy’s pink lips, Minho knows he cannot survive after this lecture end. Suddenly, Minho has an urge to touch the pink-ish cheeks of the boy. To feel soft skin perhaps. Thomas chuckles in front of Minho’s surprise expression, putting a hand onto the boy’s blonde head and gives it a couple of pats. He just surge and push Thomas’s hand away, blinking his big eyes sleepily before doze off again.

- Is he okay … ?

- He will be fine. Fine Arts stuffs. Script writing or some klunk last night.

Minho noods knowingly at Thomas, his eyes never leave the boy’s sleeping form. The way his golden curl hugs his small face, the way he fold his arms under his chin to supports his head fascinated Minho weirdly. Thomas  chuckles at the boy again before turn back to his seat and quickly start a new conversation with Teresa Agnes on an assignment they have together in Chemistry. Minho cannot help a smile on his lips when the British kid blinks sleepily at the ceiling trying to sleep while everyone else trying to keep themselves up.When the 7am bell ring, and everyone is in their seat, looking as dead as ever, someone who is definitely not Professor Janson close the door behind him and step to the front of the room.

- Hello class, my name is Professor Smith, but call me Jorge. I will be you guys sub because something happen to Professor Janson’s breakfast this morning apparently, and he is taking a day off today. You will continue to work on the assignment he gave you last week and  it due on Friday the 14 , which is next week. Are we clear ? Okay. Attendance. Why do we even do attendance really ?

Minho chuckles at the sub. Oh hell, he would love to have Jorge as his Psychology teacher everyday. It seems to be his lucky day then. Now he can finally take back those hours he missed while working on the essay. The boy still sleeping peacefully next to Minho, his lips pressed together , red as an apple and his cheeks still like peppermint candy. He suddenly wonder what those lips taste like . Probably coffee and Monster energy drink but he is so curious it burns.

- Do we have a Minho Park in this class ? Minho Park ? Yes ? No ?

- Oh yes! Here !

- Yes Mister Park, please pay attention on me or your papers not your classmate, okay?

A rush of blood rushing to Minho’s cheeks and he can feel they turn red. A couple of chuckles break at Thomas’s row, preferably are from Thomas himself. He turns around and wink at Minho before lays the blonde boy awake.

- Hey , Newt, wake up. Rat Man’s sub is here. Newton, wake up .

- Leave me alone Tommy.

The boy now named Newton mumbles, pushing Thomas’s hand away. His brows sunken together annoyingly. Thomas signs, lays Newt harder while whisper into his ear.

- Newton, wake up now. You can sleep tonight.

- Call me Newton one more time Tommy and your tongue will be Brenda’s snake ‘s lunch.

Newt hisses angrily, pulls himself up to a sitting position, his brown eyes glares sharply  at a widely smiling Thomas. He rubs the heel of his right hand on his eyes while stretching a little bit in his seat  . Thomas smiles jokingly at his angry sleepy friend, rubbing his blonde little head one more time then settle down on his seat, facing the front of the class.

- I believe that is Newton. Luckily that Professor Janson is not here so I will give it to you this one time only, okay ?

- Yeah. Uhm.. Thanks sir .

Jorge smiles sweetly at Newt before taking more attendance. Most of the class are here despite the fact that they are all look like zombie from The Walking Dead. The British kid is already writing something on his lined papers with cute little hand writing, sipping more coffee slash Monster out of his mental cup. Under his eyes are two purple bags from lack of sleep, his brown eyes are still dreamy and his long lashes vibrating softly. Minho still cannot help himself from the desire of holding the little boy in his arms and hide him in his closet somewhere.

- I don’t know man. But staring is kinda rude you know ?

The boy suddenly speaks up , his eyes never leave the paper, his small hand runs over the line smoothly on the soft surface. Thomas chuckles a little bit and turn around, fascinates at the scene in front of him. Holding his mental cup in his left hand, Newt smiles sweetly at the Asian boy, turning his pencil between his right hand fingers. Rubbing his neck awkwardly , Minho smiles shyly at Newt. The other boy ruff it off with a little laugh, holding his hand out in front of Minho.

- Name is Newt. Nice to meet you.

- Minho. Me too .

He embarrassingly shakes the little pale hand and figures out the British boy use hand lotion, that really sweet and elegant kind of lotion. And in a tiny moment, he also acknowledge the fact that Newt’s smile is the most beautiful thing in the entire world. And also in that very moment, their eyes meet and Minho finally decides that girls may not be his field but this stunningly gorgeous boy in front of him is. Oh yes, Minho Park,for the first time in 20 years of his life, finally understand the concept of love at first sight. However, their little moment does not last long since Jorge finally finish taking attendance and demand a quiet working environment. But, as a perfect right wing man as he is , by the end of the class, Thomas slips him a note with a wink before run for the door to catch up with Newt.

Minho slowly open the folded paper and the way it was written put a big smile on his face . In Thomas’s neat writing with glitter pink pen :


And yes, I know who name their kid Newton, first name is Isaac but DO NOT CALL HIM THAT EITHER.

Unless you interest in being Brenda’s pet food

British people came up with lots of weird names man.

Fine Arts major. Acting actually.

He likes French Vanilla . The stuff in his cup is French Vanilla with 3 sugar.Every shucking morning.

I swear he will have diabetic some day.

The way to his little cute heart is French Vanilla hun. Do not forget that.

French Vanilla. 

And Monster too if he is in a good mood. Like today after you say hello to him * wink wink *

- With love from the best wing man in the world, Thomas

[Review] The Maze Runner



Basically, I watched the Maze Runner last weekend . And I love it. And I started on the trilogy on the same day, I finishes it last night and cried my heart out because of it. And I think I may just grew an obsession on Thomas Brodie-Sangster .   Damn .

This is just basically my Facebook status  xD

September 29 at 6:12pm




My house wifi screw up during last weekend so I posted this a little bit late. I went to watch it with my host family so I cannot fangirl all that much in the cinema, however, when I got home I was giggling like a lunatic scrolling through the tag on tumblr. I love the relationship and chemistry between Newt, MinHo and Thomas. It is so platonic but so sweet at the same time. It depends on how you see the reltionships between them, but I personally consider their chemistry are more than just friends.

And the books did not help. I read the book after I watch the movie so I never realise Newt suppose to call Thomas as Tommy. Like, without the Tommy I can see the eyes sex and tension between them, let hope that in The Scorch Trials they ket Thomas called Dylan Tommy *seewhatididthere??? *

September 29 at 6:55pm

Gally  : *babbling about how Thomas should me punish and blood shed *

Newt : * Dude… I was  in Game of Thrones, I should be like that, not you, you were in goddamn Narnia you little shiet.*

Yeah. You got what I mean. I know Will Pouter through Narnia and JacksGap so in my mind, he is all cute and fluffy and brave and selflessness but then Gally. And Newt ‘s facial expression in that scene where they got the Gathering. It just pop out of my head.

September 29 at 7:02pm


I was on tumblr with my phone the whole time and scorlling through the tag spoiled me a little bit about the Death Cure and Newt’s fate . I was so freak out and panic. Newt is my favorite character, because of how he cares so muc for all the Gladers and how he is the glue to stick them together * SEE WHAT I DID THERE ???? * and the though of him laying still and dead freak me out. He is the first favorite character of mine that end up dead in like years. Fred’s death did not freak me out this much because I was a little kid when I read Harry Potter. Anyway.

September 30 at 11:46pm

So they kiss and he felt nothing.
Like seriously. Oh gosh yes. He is too busy trying to save the world.
And Teresa, you deserve somrone better than Tommy. Someone that not busy protect himself, you and other boys of his.

First, I need to inform you that I dont like Teresa’s character very much. But she deserves better. She deserves better than scarified herself to save Thomas. I still don’t like her character in general, personally.

October 1 at 6:52pm


I shared this photo from Supernatural’s facebook page and I just freak out. I am not emotionally okay. Supernatural starts in 2 days and I am not over Newt yet. I will be never okay after this.

October 1 at 7:25pm

What make me real happy about The Maze Runner is James Dashner put in his book a real important character that is not white.
He is a goddamn Asian. A Korean. Not even a Chinese like many books do. He is Korean, an Asian, a Leader, A Keeper , A Runner, A Survivor. It makes me super duppy happy !
Like you know special it is??? Like how many movies and shows and all make an Asian character’s Chinese ? This trilogy is the first one I know that have an Asian character that is not Chinese. Damn. He is Korean man xD
Still dont like that relationship between Teresa and Thomas tho

Do I need to write any thing in support for this status ???

October 1 at 7:30pm ·



I got it wrong, Dylan O’Brien’s yes are not endless blue but golden brown. They don’t have the same eyes color. But Asa can still be a little Thomas tho.


October 1 at 7:32pm ·


This is the point where I got completely spoiled that Newt is definitely going to die through tumblr. And I went nuts.

October 1 at 9:49pm ·

His last words, his last words are ” Please, Tommy, Please”
OH MY GOD KILL ME NOW :((((((((((((((((((((((((((((((

So I was avoiding tumblr but apparently I forgot that I got a friend that already finished the trilogy and I accidentally saw his last words on her post. And his last words still kill me.

October 3 at 4:01pm ·

Can we mention the fact that DYLAN O’BRIAN and THOMAS BRODIE SANSGTER KISSED ???

THEY FUCKING KISSED . Tommy, are you trying to say that you are potraying Newt as gay as you could ? I NEED BEHIND THE SCENE , NOW !

Apparently, I read on tumblr that somewhere during the takes of the scene where Newt and Thomas were talking and looking at the Maze on Thomas;s first day. The log scene, someone from the crew said that they just lend in and kiss ON CAMERA. I demand someone please publish this legally for us .

October 4 at 7:00am 

Can we talk about the fact that one of the fans most favortie quote from The Death Cure is ” Please.Tommy.Please.” ?
Can we talk about why the fuck Newt has to be an Immune and why Thomas has to kill him off ?
Can we talk about how fucking desperate he is ???

I actually went to twitter and tweet James Dashner this :

: I just finished chapter 55 of The Death Cure. I need a hug. And an answer. WHY DASHNER WHY ?

October 4 at 11:49am


Can we appreciate the fact that while everyone else is in their tee and sweetpants , under the burning hot sun and training for combat for the movie, Thomas freaking Sangster is in his long sleves dress shirt, skinny jeans and sunglasses ? Can we ?

Behind the scene Thomas Brodie-Sangaster killed me.

Yep. That is the end of it. I feel very sorry for anyone that are friends with me on Facebook theseday.



[ Day Dreamer's Diary ] Dead Poet Society

Yesterday in English, we FINALLY finish our first movie of the year. Mind you, here in this part of Canada, we just finish our second week of school :D

I am now in English Language Arts so we now start on Poems and stuff. As AN ENGLISH AS SECOND LANGUAGE LEARNER , poems are the dead of me. I get the idea and all but I cannot explain it. However, we will talk about my problems on another day, this is a post about the m0vie itself.

” Dead Poets Soceiety ” – 1989 

It’s a Robin Williams’s movie wayyyy back from 1989 and it is’s a bout a group of prep boys in a Christian boarding school , their struggling with the school’s conformity and find their way in their live, learning how to think freely and chasing their dream. Also about their English teacher, Mr. John Keating, who is their first and foremost motivation, inspiration and supporter.   It has SO SO SO SO MANY inspirational quotes that I love so badly. I think EVERYONE watch this already, but if anyone that doesn’t. Just go and watch it. And when you finish, come back here to me and I will send you my virtual hug and kiss and chocolate.


It most famous quote is probably ” O Captain My Captain” And I broke down in class when I heard it because on the Tonight Show, Jimmy Fallon was saluting Robin Williams by standing on the table and said ” O Captain My Captain. You will be missed” . The action of standing on the table was a famous one in the movie, it shows the rebellion of the boys against the Principle , it symbolize the action of seeing the world from a different respective as said by the character John Keating to the boys.

The movie is just awesome beyond words. First of all, they are in a boys boarding school. That means they wear freaking UNIFORMS.

As some of you who are my ” frequent” readers of this category, especially my best friend Tim and Lynn, know that I have a uniform kink. I love uniforms to my core. School uniforms, military uniforms, formal events military uniform etc. I love best is school ones, maybe is because I am a student and I spent like 6 years of my life wearing uniforms since I went to private school. But my uniform is not that all pretty in my opinion and I just so in love with the idea of black and white , or black and some else color European uniform. Boys uniforms as best. It makes me feel of a very strict but yet every relate-able school enviroment. Like Hogwarts. They were in uniform \m/





Carpe diem.
Seize the day, boys.
Make your lives extraordinary.

 – John Keating



“We don’t read and write poetry because it’s cute. We read and write poetry because we are members of the human race. And the human race is filled with passion. And medicine, law, business, engineering, these are noble pursuits and necessary to sustain life. But poetry, beauty, romance, love, these are what we stay alive for. To quote from Whitman, “O me! O life!… of the questions of these recurring; of the endless trains of the faithless… of cities filled with the foolish; what good amid these, O me, O life?” Answer. That you are here – that life exists, and identity; that the powerful play goes on and you may contribute a verse. That the powerful play *goes on* and you may contribute a verse.”

” No matter what anybody tells you, words and ideas can change the world “

” O captain , My Captain” 

- Neil Perry and Todd Anderson canonically said this in the movie

“There’s a time for daring and there’s a time for caution, and a wise man understands which is called for.”

“Boys, you must strive to find your own voice. Because the longer you wait to begin, the less likely you are to find it at all. Thoreau said, “Most men lead lives of quiet desperation.” Don’t be resigned to that. Break out!”

Todd Anderson’s Poem is actually called ” A sweet-toothed mad man”

I close my eyes and this image floats before me:
A sweaty-toothed madman with a stare that pounds my brain.
His hands reach out and choke me,
and all the time he’s mumbling.
Truth like a blanket that always leaves your feet cold.
You push it, stretch it, it’ll never be enough.
You kick at it, beat it, it will never cover any of us.
From the moment we enter crying to the moment we leave dying, it’ll just cover your face as you wail and cry and scream.

Okay, enough with the quoting for today, let talk about Neil Perry and Todd Anderson ‘s relationship now, shall we ?


Meet Neil Perry 

Intelligent , strong willing, full of pirde and dream and hope

Trades of a leader. I even list him as one of the leaders in my Leadership class.

And guess in those gifs up there who is he looking at ?

Yep, you are right, the one and only Todd Anderson. 

The shy, talented , social awkward Todd Anderson






You know whose bed Todd is sitting on ?

That is Neil’s typewriter. And that is Neil’s bed.

I am done.

To add to the angst of this movie , read this tumblr post. READ IT .

And watch this

As the post said, they only be friends for a little bit more than a 100 days and you just cannot imagine how violent Todd’s react to Neil’s death.I was so surprise because how aggressive it was. All all his friends follow him to the snowing field and they all had that confusing look an their face. Charlie Dalton was so confuse that he cannot understand . But then Todd was having kind of a panic attack and the whole group had to held him down on the ground and you can even here Charlie or Know’s voice broke . ” It’s okay Todd, it’s okay” And my heart just broke to a million pieces .

I am not an English speaker so I cannot really make out what did Todd say in reply to his friends . It is something ” if he would not die “. You can clearly see the look of hurtful on Charlie’s face and everyone just lost it. It was a very emotional scene and I wonder what does it really mean.


I repeat, I watch this in English and this is those fucking subtext they threw at me.

And I have to write a fucking essay

About their relationship and how they motivate each other

Mostly Neil motivated Todd

But whatnever.

[ Day Dreamer's Diary ] My Precious Babies and Their Nicknames

Nói thì mới đề ý bản thân thích quá nhiều trai :v Mà mỗi đứa có 1 cái nickname, lúc đầu xài mà chẳng để ý, riết rồi từ từ nó thành thói quen, tự dưng thấy hình chúng nó là bật ra cái tên đấy. Nói thật là cũng k để ý đâu. Chỉ là thằng bạn tự dưng một hôm nó nhắn cho cái text trong lúc đang thao thao bất duyệt vì vai của D.O trong It’s okay, That’s love rằng ” Sao m cứ gọi D.O bằng bé thế ? “

Thế là giật mình phát hiện ra bản thân có tự đặt biệt danh cho chúng nó :D Thấy cũng hay hay, mà lâu rồi không update cái blog nên viết cái entry này cho vui nhà vui cửa, cho nhà đỡ thành ổ cho nhện chui =)))

Không tính Dean, Sam và Castiel nhé. Vì biệt danh của Team Free Will là cả fandom xài rồi mình xài theo  :v Nên không có gì đặt biệt cả :v

Con :v Mình gọi em nó bằng con :v Tự gọi bản thân là Mẹ :v Kiểu ngày xưa chả để ý mình gọi chúng bằng gì, cho đến 1 ngày nhận ra mình gọi em nó bằng con. Khải con, rồi Tiểu Khải, rồi con rể :v Viết stt thì cứ gọi nó bằng con, riết rồi quen, bạn bè cũng ” Con mày dạo nào sao ? Nghe bảo bắn hitn với mỹ nhân của nó nhiều lắm “

Nhiều lần hù mẹ mình =))) Kiểu đang thao thao với bạn ” Con tao dạo này yêu lắm mày ạ. Làm nhiều trò đáng yêu lắm. Tiếc không được gặp nó.” Và mẹ mình kiểu ” Mày mới 16 tuổi đầu. Con cái đâu ra ? Con nào ? “Mày có giấu mẹ gì không đấy?”

Còn thằng bạn thân 6 năm trời thì ” Mày vừa vừa phải phải. Nó con ba má nó chứ con mày à mà cứ gọi nó bằng con thế.” Rồi lại ” Nó còn bé, tao xin mày. Mày cứ YY nó với Nguyên Nguyên như thế… ”  Con nó nhỏ hơn bản thân có 1 tuổi ;A; Nhiều khi thấy mình cũng biến tính thật , cơ mà ;A;

Khải con còn bé , rất thích gọi bằng con. Có cảm giác con nó còn rất bé bỏng, mãi mãi cười tươi là được. Không cần suy nghĩ việc đời làm gì. Kiểu có cảm giác nhìn các con cười tươi rất hạnh phúc. Kiểu các con cứ cười là mình vui, cứ hồn nhiên dùm phần của mình cũng được.

Con dâu =)))) Vì Khải là con trai nên mình gọi Tiểu Vương bằng con dâu =))) Lý do thì cũng như trên ấy. Vì luôn có cảm giác muốn bảo bọc mấy đứa nhỏ một chút, yêu thương tụi nó một chút. Để được nhìn thấy con cười là mình vui. Dù không làm được gì mấy, chỉ là dõi theo các con trưởng thành. Dù gì các con cũng chỉ nhỏ hơn bản thân 1, 2 tuổi, cảm giác như vừa là chị em nhìn nhau lớn lên, vừa có cảm giác như bà dì nhìn cháu trai ngày ngày trưởng thành cũng thấy rất mãn nguyện .

Bonus tấm hình vợ chồng nhà nó. Thật muốn đem rửa ra rồi treo lên tường =)))) Btw, 2 đứa biết Mr.Wonders là fanbase của Khải Nguyên phải không =))) Phải vì thế mới nhìn thẳng vào ống kính của Mr.Wonders với 2babeWang mà cười phải không =))))

Thiên Tổng, tên đầy đủ Thiên Tổng Siêu Cấp Bóng Đèn :v Cảm thấy thật thương cho con nó =)))) Vì chỉ cần nhắc đến 2 từ Bóng Đèn là bạn bè má đều biết là ai =]]]]]

Con nó rất tài năng, lại chịu khó, con làm bóng đèn cho đôi chim cu kia cũng thấy con tỏa sáng. Kệ đôi vợ chồng mới cưới con ạ :v Về đội má, má sẽ hảo hảo yêu thương con =)))) Chỉ cần con làm nội gián để má YY đôi kia là được <3 Con là chính con là tốt rồi. Má tin con sẽ tiến xa hơn bây giờ nữa <3 Vì chính má đã gào lên ” Đời thật bất công ” vì con nhiều cái giỏi hơn má rất nhiều ;A;

À mà bạn má gọi con bằng Đại ca của Nam Nam <3 Nghe thấy rất đáng yêu <3




BÉ HO XD Ngay từ lần đầu đã gọi bằng bé Ho . Vì mẹ của mình gọi bé bằng bé xD Mẹ kiểu ngồi xem chung Master of Study và bảo ” Thằng bé quậy quậy nhìn đáng yêu nhỉ ” Và từ đó gọi bằng bé , kệ xác bé lớn hơn con bé 5 tuổi =)))

Vẫn thích gọi bằng bé vì mặt bé Ho rất non, da lại rất trắng, mắt lại rất ngây thơ. Cuối năm nay bé đi nghĩa vụ về bé sẽ lại đi đóng phim cho con bé xem xD Hy vọng bé đạt được hình tượng người đàn ông như bé mong muốn. Cho dù con bé đã đặt cược với thằng bạn bằng 1 chầu kem khi về VN rằng bé Ho chỉ có thể là em trai quốc dân :v hay subtext rằng mỹ thụ quốc dân chẳng hạn =)))

Lâu lâu thì gọi bé bằng Sebastian Stan phiên bản Hàn vì bé rất hay đóng những vai đầy nước mặt, lâm li bi đát :(((( Điển hình là vai Yeo Woon của bé, ai quen biết con bé lâu rồi thì thấy vai đấy nó bi đát thế nào rồi đấy :((( Không thì vai Harry Borrison. Về cơ bản con bé không tin vào tình yêu trong ngôn tình. Chờ đợi nhau vài chục năm :v Nên coi cỡ nào vẫn thấy vai của bé bị dìm cho thực quá sức đáng thương.

 Thằng bạn nối khố gọi bé bằng Người của Ji Chang Wook. Còn tại sao thì mọi người tự hiểu =)))))

Bonus thêm cái gif khiến con bé đổ thằng bé sau mấy năm cảm nắng.

Dao này. Giết tôi đi chứ cậu cười thế này tôi đau lắm ;A;

Do KyungSoo ấy :v Thằng bé đã có biệt danh Fanboy Đô Đô ngay sau khi con bé coi 2 tập đầu của It;s Okay, That’s Love =)))) Thằng bé fanboy chú nhà văn làm mình cứ thấy ” Bộ thật mình mà ở cạnh các chú, các bé mình cũng thế này á ” =)))))  Thực sự cực kỳ thích diễn xuất của bé. Cảnh nhân vật của bé bị ALS cũng làm mình rởn hết da gà,, da ốc. Nhìn bé máu me be bét trong góc phòng mà mình cứ kiểu ” Bé mà đóng Death Bell…. ” Các bác đạo diễn hãy cast fanboy vào vai nào cứ be bét nhiều vào :v Thằng bé hợpvới mấy vai đó cực =]]]]]

Bonus tấm pster phim khiến mình ship chú nhà văn và thằng bé fanboy =))) Kiểu, người ta người yêu người ta dựa tui k nói, thằng bé cùng ngả hết người vào vai chú nhà văn cơ =))) Cảm thấy chú nhà văn thiệt vĩ đại, trước ngực ôm chị , sau lưng đỡ lấy bé =))) Chú là người vĩ đại nhất phim \m/

Không liên quan chứ con bé đang nuôi mộng một ngày sẽ có phim kinh dị có xuất hiện của Ji Chang Wook Yoo Seung Ho với Fanboy Đô Đô =)))) Kiểu như Death Bell 3 chẳng hạn, cho dù mặt anh Wook chả hợp đóng học sinh tí nào =))))

Vừa tốn cha nó gần 45 phút mục đích đi lựa hình như 1 hồi trở thành lượn tumblr với FB nên giờ má đi ngủ đây các con, các bé và bạn Cún yêu dấu <3

[Lảm nhảm] Kamen Rider W – Tâm hồn và thể xác , chúng ta là Một.

Tình hình là thế này,  chỉ còn 1 tuần nữa là con bé nó lại từ biệt Việt Nam, xách vali và trở về lại với Canada , nên nó buồn, nó chán, nó tự kỷ và nó không biết làm gì hơn ngoài xem phim. Thế là sau 1 hồi lòng vòng chán chê, không rõ vì sao mà lại rớ được cái series này =))) Nhìn chung thì là phim siêu nhân , bản chất nó đã hints cào rát mặt rồi , đã thế Kamen Rider Double còn là siêu nhân đầu tiên trong lịch sử với công thức half – half =)))

Bài này không phải bài đào hints, chỉ là để xả cái sự hints cuồng nhiệt đang đốt cháy con bé mà thôi ;_;

Bài đào hints * có lẽ là * duy nhất con bé tìm được là của ss Bee , nằm ở đây . Đọc bài đó đi, sẽ quắn quéo như con tôm ý ;_; REC BÀI HINTS CHO TẤT CẢ CÁC BẠN ĐANG CÓ Ý ĐỊNH TÀN PHÁ NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP CUỐI CÙNG CỦA MÙA HÈ !!!!

Vietsub có thể tìm ở CTD


Như đã nói ở trên , Kamen Rider W được hình thành bằng công thức ” half – half ” , tức hai nửa tạo thành một. Một nửa của Shotarou Hidari , một thám tử với phong cách ” hard boiled ”  và một nửa của Philip, một đứa nhỏ 17 tuổi , xinh xắn, đáng eo , với kiến thức của cả nhân loại ở trong đầu.

Xin nói thêm, từ hard boiled ở đây thường được dùng trong cụm từ ” hard boiled egg ” tức là trứng luộc chín kỹ. Và ” half – boiled ” ở trong ” half – boiled egg ” là trứng lòng đào.Nói trắng ra là mỗi lần Shotarou bị gọi là “half boiled” , hàm ý bảo Sho chỉ mềm mại mong manh như cái trứng lòng đào, động vào là vỡ =))) ( nói bậy đấy, đừng nghe ) Hay nói cách khác là rất mềm mỏng ,dịu dàng và khoan dung. Có điều mẫu người như Sho bây giờ rất khó tìm. Có đấy, nhưng trốn đâu mất rồi ;_; Mà có tìm được rồi cũng có khi là chậu đã có bông ;_; Rất đáng thương cho số những con người đi tìm chậu để trồng bông a.

Có mỗi điều Sho là nhân vật bị dìm nhất phim =]]]] Xem Sho khi bị dìm rất hài , rất giải trí =]]]] Ngay cả phàn phụ đính kèm trong DVD cũng vẫn bị dìm.

( coi như vớt vát anh nhà một tí … ) 

Trademark  của Sho là cái fedora đen và các bộ Tây phục đủ màu của nhãn hiệu Windscale được cho rằng ảnh hưởng từ phong cách ăn mặc của Narumi Sokuchi .

Rất thích mấy tấm em nó thế này ;_;

Trẻ Phil hay Phi, rất đáng yêu, rất dễ thương , dễ nựng . Con bé thích Phi rất nhiều !!!! Hồi mới bắt đầu xem, trước khi đọc bài đào hint của ss Bee , con bé cử không rõ chẻ Phi có phải là con trai không vì đã rất nhiều lần nhìn quần áo của trẻ thành cái váy ;_; Nhìn Phi nó cứ xúng xa xúng xính, tay ôm quyển sách , tóc kẹp lên, mắt mở to tròn , đi đi lại research là cứ thấy Phi cưng không chịu được. Thật muốn Phi chỉ giống đứa nhỏ thật đơn thuần, chỉ biết chơi, làm nũng , không phải âu lo chuyện thế gian.Phi giống một đứa con nít. Rất hay tò mò những thứ mà người khác cho là bình thường, là điều hiển nhiên như là có bao nhiêu loại takoyaki hay là tại sao kẻ ngốc không bao giờ bị bệnh =]]]  Phi mang tâm hồn như một đứa trẻ con cần sự dìu dắt , quan tâm. Nhưng qua các tập phim, từ từ sẽ có cảm giác Phi giống người hơn một chút, biết quan tâm hơn, không suy luận theo kiểu logic nhiều như trước nữa.

Cơ mà hồi tập một và xem phần Begins Night ấy, con bé cứ cảm thấy em nó giống L trong Death Note thế nào …. Kiểu hơi không giống người lắm . Như cái gif ấy, là lúc Sho nắm cổ áo Phi lần đầu gặp em nó ở cơ sở của Museum, Sho đã mắng Phi rằng có biết bao nhiêu nước mắt đã đổ vì những Gaia Memories Phi tạo ra không, Phi đã cười một cách quái đản. Và Phi đã trả lời ” Vậy thế những người làm việc ở nhà máy chế tạo súng đều là tội phạm à ?”. Thể hiện tâm lý rất ” phi con người ” , rất thông minh và rất cực đoan. Phi biết rằng không ai có thể bắt tội Phi vì em nó tạo ra Gaia Memories được cả, tội là ở người sử dụng vào mục đích xấu mà thôi. Cơ mà Phi nó không giống người cũng phải, không trách em nó được. Dù gì cũng bị nhốt trong phòng lab cả gần chục năm như thế ( Cơ thế mà tên thật em nó lại là Raito …. )


Trademark của Philip là cuốn sách hoàn toàn không có một chữ nào của em nó :3

Btw…. có ai chết chưa =))))

Mối quan hệ của Sho và Phi là ” cộng sự” và theo con bé, từ ” cộng sự” trong phim siêu nhân chính là từ thay thế cho người yêu ;_; Không thì cũng là ” tri kỷ ” giữa những con người từng vào sinh ra tử cùng nhau . Mà đã thế còn canon khẳng định rằng Sho và Phi là cộng sự duy nhất của nhau, bây giờ và mãi mãi :v Và sự trẻ Phi vẫn ở bên Sho khi Sho già đi trong Hidari Shotaro Hardboiled Delusion Diary không hề giúp ích gì a =))) Ngay từ tập một đã có cảnh Phi khẳng định Sho và Phi là ” hai trong một, một thám tử “.


Phi : Hai chúng ta làm nên một thám tử.

Sho : Lên nào , Philip .

Sho : Nào cộng sự

Sho : ( Chúng ta ) hai ( thể xác/tâm hồn ) trong một Kamen Rider

( trích lời ss Bee : ” một tư thế chuẩn đam mỹ ” và cả đồ đôi đồng màu chớ ;_; )


Luôn luôn khẳng định người còn lại là ” cộng sự” duy nhất của mình, không có người thứ hai. Dù số phận có đẩy đưa thế nào đi nữa, cả hai đều có thể hóa giải mọi rắc rồi và cùng nhau tạo nên những kỳ tích ! Vâng, tình như thế đó ;_;


( thực sự hints kiểu này rất dễ hao tâm tổn trí a  )

Và các cảnh tình như mộng thế này a ;_; Là gác tay lên lưng ghế đó ;_;

* Phi nó nhìn không giống người ;_; *Tui không tin là cùng người đóng đâu a 

Lại nói về cái này . Trong bài đào hints của ss Bee cũng đã có nói về cái này rồi. “ Do you have the courage to ride with the devil?” , tạm dịch là ” Anh có cái can đảm để đồng hành bên ác quỷ không ? ” Nhưng cái đáng nói ở đây là trước khi phát hiện ra bản vietsub, con bé đã đi xem tập 1 bằng engsub và hiểu nhầm chỗ này ;_; Từ ride ấy,  nhiều khi nó tối nghĩa lắm …. * tự vả * Những gì con bé nhận ra thì ss Bee đã nói trước trong bài đào hints rồi, đó là lý do tại sao con bé rec bài đó cho mọi người, những ai muốn tàn phá thêm tuổi thơ của mình =]]]]

Tạm thế đã =]]]] Có gì đợi người tềnh trăm năm qua nhà rồi con bé sẽ nói thêm <3

See you next post xD

Làm nhảm lần 2 – Warrior Baek Dong Soo ( 2011 )

Ai chưa đọc cái Lảm nhảm 1 này thì nên đọc a ;_; Vì con bé viết cái  này sau gần 3 tháng lận đó.

To my English reader, yes, I am trying to write this in English but I don’t have much time. I will try to write one in the near future.

Trước tiên , playlist ost của phim rất đáng nghe, nên xem vietsub để nhận ra hết s gian tình và quắn quéo của ost phim.

Cảm ơn Mộc Diệp đã tổng hợp playlist này ^_^


Như đã nói trong phần lảm nhảm , Warrior Baek Dong Soo là một bộ phim cổ trang của SBS , với sự góp mặt của Ji Chang Wook trong vai Baek Dong Soo và Yoo Seung Ho trong vai Yeo Woon .

Và con bé là fan gơn nên chắc chắn cái post này tập trung đến SuUn ( hay SooWoon ) a….

Hoàn cảnh là con bé đã coi đến hết tập 27 tầm 3 tháng trước, nhưng vì không đủ can đảm để xem tiếp 2 tập cuối , phần cũng vì thi cử và đủ thứ chuyện trên trời dưới đất khiến con bé không thể coi được. Chủ yếu là cái lá gan của con bé quá nhỏ, vì đã biết trước cái kết bi thương của phim nên đã phân vân rất nhiều trước khi xem. Trước khi coi phim này, con bé đã bỏ phim Hàn một thời gian khá dài, chỉ vừa mới quay trở lại với Secretly,Greatly và hơi bắt đầu hứng thú trở lại với phim Hàn. Nhưng mà tình yêu với Yoo Seung Ho quá lớn nên con bé đã quyết định xem phim, mặc kệ cái kết .

Chật vật vừa thi, vừa học , vừa xem thì cũng lết đến tập 27 được. Nhưng lúc đó tình yêu con bé dành cho SuWun đã quá lớn rồi đi, sự “gà mẹ” dành cho Yeo Woon cũng đã trở nên tiêu cực , chợt thấy chột dạ. Nhìn màn hình, load cho xong tập 28 rồi mà chần chừ mãi không dám bấm play. Có lẽ ta đã sợ sẽ phải đau vì cái chết của Yeo Woon, cũng có lẽ sợ sẽ tiếc nuối cho Dong Soo .Chần chừ mãi rồi ta lại gọi cho thằng bạn, hỏi nó liệu ta có nên coi. Thì nó trả lời , nếu đau thì đừng xem, xem rồi lại đau, ngược đến quằn quại như vậy, nếu nhắm không chịu được thì đừng coi. Nên ta không xem nữa, nhưng mà lại tự nhủ với lòng mình rằng sẽ có ngày ta xem được đến hết.

Chạy qua chạy lại, tự dưng sau khi xem xong một loạt phim của bé Ho, ta lại nghĩ, thôi vậy, bấm hết đau thương lại mà xem cho hết. Thế là lại load, lại xem. Dù đã biết trước cái kết nó đau lòng, dù biết trước Yeo Woon chết oan, ta vẫn không thể cầm lòng cho được. Càng xem, ta càng hận Yang Cho Rip, càng tiếc nuối cho Baek Dong Soo, càng thương cho Yeo Woon. Ta vẫn không thể hiểu được. Cho Rip là một chính nhân quân tử, lo cho dân, lo cho nước , một lòng phò tá Thái tử Jeong Jo , thế cớ nào để y trở mặt với người đã cứu y một mạng ? Yeo Woon lẽ ra đã có thể giết chết Yang Cho Rip để lấy được lòng tin của Phán Quan Bộ Hình, nhưng Woon không làm vậy, Woon đã cứu y một mạng. Woon chỉ muốn có niềm tin ở Phán quan để giúp DOng Soo, giúp Thát tử, vậy cớ nào để y gháng tội giết người cho Yeo Woon , nói rằng Woon cả đời này là sát thủ? Cớ nào để y nói với Yeo Woon rằng chỉ cần ngày nào Woon còn sống, ngày đó Joseon và Dong Soo vẫn còn gặp nguy hiểm ? Liệu Cho Rip có xứng đáng để được nói với Woon câu đó ? Cho Rip có tư cách để bức chết Yeo Woon ? Là một chính nhân quân tử mà lại vội vàng kết tội cho tri kỷ của mình, liệu có đáng ngồi ở bậc Thất phẩm, liệu có đáng được hưởng sự hạnh phúc ? Tại sao y được sống mà Woon lại không ? Ta thấy nực cười cho Cho Rip, y còn sống sờ sờ ra đó, tự hào là chính nhân quân tử phò tá vua mà không thấy chột dạ tự nghĩ rằng liệu hắn đã kết tội oan cho một con người ? Lớn lên với một người, vào ra sinh tử với một người, mà lại hại chết người đó bằng một câu nói, liệu Cho Rip có đáng mặt làm một quân thần tận trung?

Ta thấy nực cười cho cái kết. Có lẽ biên kịch muốn người xem nhớ mãi về cái chết đau thương của Yeo Woon, để Cho Rip được sống hạnh phúc bên người y yêu, tại sao Woon lại không thể ? Người Woon yêu là ai? Kịch bản không nói rõ, nhưng chín mười phần có lẽ cái tình huynh đệ từ nhỏ đã biến thành tình yêu. Yeo Woon yêu người bạn thân duy nhất của mình. Yeo Woon không yêu Ji Seon,  nàng đối với Woon có lẽ đến cuối vẫn là thương hại. Có lẽ Woon thương hại một thân liễu yếu đào tơ có số phận giống y. Nếu y yêu Ji Seon, tại sao người y gặp trước khi ra đi không phải là nàng ấy mà là Dong Soo ? Tại sao người mà y mong muốn trở về bên cạnh lại là Dong Soo ? Yeo Woon có lẽ cũng không rõ rằng y yêu tri kỷ của mình. Y chỉ mong ước được chết dưới tay của Dong Soo, người bạn thân duy nhất của y, chết đi mà trên môi nở một nụ cười. Cũng có thể y biết rằng y yêu Dong Soo, nhưng y nghĩ rằng y không xứng khi đứng cạnh ánh mặt trời của y, nên y chỉ mong mỏi trở thành cái bóng bảo vệ cho người y yêu để rồi mãn nguyện chết trong tay người đó. Yeo Woon là một tên ngốc đáng thương. Y ôm hết đau khổ về mình để rồi chịu thiệt, rồi để bị người khác áp bức đến chết. Yeo Woon đến chết vẫn mang trọng tội, dù tội lỗi của y bị gán cho không phải y làm. Y vẫn nhận, vì y nghĩ chung quy cũng bắt nguồn từ y, một đyứa trẻ sinh ra dưới sao Chiếu tử, mang mệnh sát sinh.

Đối với một sát thủ mà nói, tình cảm đồng nghĩa với cái chết.” Y đã chết từ lâu khi y khóc trước thân thể nguội lạnh của Thái tử Sado, y đã chết khi y rơi nước mắt vì bị ép hạ sát những người bạn từ thủa thiếu thời. Y không hợp làm sát thủ, vì y mang quá nhiều phong tình, y còn quá nhiều tình cảm , quá nhiều sự thương hại và đau khổ. Y đáng ra không phải cầm kiếm giết người, y đáng ra nên trở thành một thư sinh đọc sách. Y có lẽ hợp với cuốn sách trong lòng, , trên môi nở nụ cười thoáng qua , đuôi mắt thả lỏng nhẹ nhàng. Y còn mang quá nhiều nợ tình để chết trong oan ức. Có lẽ y đã có thể quay trở về. Y đã làm tất cả để được quay trở về, để rồi khoảnh khắc Dong Soo của y giang tay ôm y vào lòng cũng là khoảnh khắc y từ bỏ thế gian. Có lẽ y đã trở lại thành một con người bên thường, chong đèn đọc sách, cười nói và hưởng một cuộc sống không âu lo, phiền muộn, y đã vĩnh viễn ở lại tuổi 23 trong lòng người y yêu. Chung quy vẫn là số mệnh, để y chết với ánh mặt trời sưởi ấm y ôm y trong lòng. Ta chỉ thấy tiếc, tiếc vì sự nhân từ của y, cái mong mỏi của y cũng mãi mãi ngủ yên trong lòng người y yêu.  Ta nghĩ, y cũng hối tiếc khi y trút hơi thở cuối cùng, khi đã rơi nước mắt trong lòng người y yêu, tiếc nuối rằng y không thể tiếp tục ở cạnh người đó, nhưng cũng mãn nguyện vì y đã nói rằng người đó đừng phí bỏ cuộc sống vì một kẻ như y.

Còn Dong Soo, ta không biết phải thương cho ngươi, tiếc cho ngươi hay hận ngươi mà băm ngươi ra làm ngàn mảnh nữa.